Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Những con búp bê biết khóc

Đêm hôm ấy, tôi cầm chiếc hộp hồi trước Mèo đưa tôi, trong đó có đủ 12 con búp bê nhựa, đặt trước cổng nhà nó, cứ như đang hy vọng níu kéo một điều gì đó đã xa, xa lắm...

Nhà tôi ở giữa nhà Mèo và Tèo. Mèo hơn tôi một tuổi còn Tèo kém tôi một tuổi. Chúng tôi là bộ ba thích dầm mưa, dãi nắng cùng nhau, dĩ nhiên là không thể thiếu những trò chơi mà con nít đứa nào cũng chơi, như: bắn bi, nhảy dây, nhảy lò cò, nấu ăn đồ hàng… thậm chí là rủ nhau bẻ trộm ngô non để làm búp bê chơi. Cái ngày xưa ấy, con trai chơi búp bê không bị coi là ẻo lả, con gái chơi bắn bi cũng chẳng ai nói là cá tính, đơn giản vì chúng tôi chỉ là con nít, những đứa con nít vô lo, vô nghĩ.

Tèo tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng nó luôn tự hào vì nhà nó có trước nhà tôi và nhà Mèo, sau đó nhà tôi mới chuyển đến và cuối cùng là nhà Mèo. Nhưng cho đến khi người ta bắt gặp hai căn nhà gỗ bé xíu nằm cạnh bên một ngôi nhà xây to nhất xóm thì cả tôi và Tèo mới nhận ra: “Nhà thằng Mèo giàu nhất trong ba đứa mình!”

Tôi phải công nhận một điều, đó là cả hai đứa Tèo và Mèo đều rất thích chơi với tôi. Cứ mỗi lần mẹ Tèo đi chợ về mua chè, nó đều í ới gọi tôi qua khung cửa sổ phòng ngủ nhà tôi: “Cún ơi! Ăn chè không? Qua ăn chung với tao!”. Nếu như bình thường, nó mà xưng với tôi là “tao” thì tôi sẽ quát thẳng vào mặt nó rồi giận bỏ đi chơi với Mèo. Nhưng xét cho cùng, tôi cũng chẳng thèm gọi Mèo là anh dù nó hơn tôi một tuổi, hơn nữa lại có chè ăn, dại gì tôi giận Tèo. Thế là qua khung cửa sổ, tôi cố gắng tạo ra một nụ cười thân thiện nhất, mắt nhìn chằm chằm vào bịch chè trên tay nó rồi gật đầu tỏ vẻ: “Cũng được thôi!”.

Còn Mèo, trưa nào nó cũng thập thò trước cổng nhà tôi, đợi tôi thừa dịp bố mẹ đã ngủ say thì lén ra ngoài với nó. Đừng hiểu nhầm là chúng tôi đang hẹn hò nhé! Con nít thì biết gì hai chữ “hẹn hò”, chỉ là nó đợi một đồng minh, gọi là tòng phạm cũng được để đi làm những trò mà nó cho là thú vị. Nó dẫn tôi đến một quán bán hàng tạp hóa nhỏ rồi nói sẽ cho tôi xem điều kỳ diệu. Sau một hồi đứng thập thò bên cạnh quán, lúc chị chủ quán đã đi vào trong, nó ngồi xuống rồi di chuyển, không quên ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi theo. Tôi và nó cúi lom khom, chui xuống dưới gầm sàn của quán.

Những con búp bê biết khóc

Trong khi tôi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nó quay lại, trên tay cầm một con búp bê bằng nhựa nhỏ xinh, mắt nó long lanh đầy sung sướng. Tôi nhìn về hướng tay nó chỉ, chao ôi, bao nhiêu là búp bê nhựa, đủ màu sắc đẹp đến mê hồn. Hai đứa trở về sau khi đã thu gom hết những cô búp bê xinh xinh dưới gầm sàn nhà người ta. Mãi sau này tôi mới biết, những thứ chúng tôi coi như vật báu này lại chính là thứ người ta vứt đi, vì nó là đồ kèm theo của một món bánh tôi chưa bao giờ được ăn. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì lại bị Mèo làm cho vỡ òa, chiến lợi phẩm là của chung, nhưng hai đứa không thể cứ đứng ôm khư khư, thế là chúng tôi quyết định chia đều.

Tôi chỉ là một đứa nhỏ 6 tuổi và còn phải tính bằng cả hai tay, hai chân. Thừa lúc tôi đang dơ chân ra tính để chia thì Mèo đã đặt vào mũ của tôi 4 em búp bê, còn tôi thì không đếm được nó cầm bao nhiêu con, nhưng đầy cả mũ. Tôi mếu máo nhìn theo nó và trong lòng thầm nghĩ sẽ giận nó, qua chơi với Tèo.

Cái câu chuyện giận Mèo rồi qua chơi với Tèo, giận Tèo lại sang chơi với Mèo cứ diễn ra như vòng quay trái đất, cũng có những lúc tôi giận cả hai đứa. Nhưng chưa được nửa ngày, nỗi buồn không tên đã tìm đến với tôi, nó làm tôi bứt rứt, khó chịu khắp cơ thể.

Tôi là đứa có nguyên tắc, đó là không bao giờ làm hòa trước, nhưng cũng rất vị tha, chỉ cần người làm tôi giận nói lời xin lỗi hoặc chuộc lỗi bằng một món quà vặt nào đấy, tôi sẽ suy nghĩ lại và mở cho nó một lối thoát, ông bà ta có câu: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại” mà. Tất nhiên “không vào hang cọp làm sao bắt được cọp”, tôi lại không thể phá bỏ nguyên tắc của mình nên cách hay nhất là cứ lảng vảng trước mặt Mèo và Tèo, khiêu khích chúng bằng những trò chơi tôi tự bịa ra, chúng sẽ tò mò mà xấn đến hỏi han, xin lỗi, chuộc tội với tôi.

Tình bạn bộ ba của chúng tôi cứ lúc nắng lúc mưa như thế, cho đến khi tôi bắt đầu lên cấp 3, mọi chuyện đổi khác. Tôi nhớ từ hồi chơi chung với Tèo và Mèo, tôi chỉ khóc đúng một lần trước mặt hai đứa nó, đó là khi cùng nhau chơi nhảy dây, Tèo nhảy hăng quá lao vào người tôi, làm tôi té nhào vập mặt xuống sân, chảy máu môi nên tôi khóc.

Thế mà bây giờ, một đứa nữ sinh lớp 10 đang đứng trước sân cầm tà áo dài lau nước mắt, bên cạnh tôi là hai đứa con trai cao lớn – là Tèo và Mèo. Nhà Tèo sẽ chuyển đi, tức là không còn ở cạnh nhà tôi nữa. Còn Mèo sẽ lên thành phố để học, mơ ước trở thành bác sĩ của nó lớn lắm, nó phải học ở thành phố thì mới mong đậu vào trường y chứ chỉ học ở trường huyện như tôi hay Tèo, có lẽ ước mơ của nó không thực hiện nổi, nếu có thực hiện được thì cũng rất mong manh.

Tôi hiểu, nhưng sao tôi vẫn cứ khóc, dù tôi biết Tèo mà đi, sẽ không còn ai giựt tóc tôi bất ngờ nữa, Mèo đi rồi, sẽ không ai gọi tôi là “đồ mỏ nhọn” nữa. Chỉ có điều, tôi có khóc bao nhiêu lâu thì cũng không có sự thay đổi nào diễn ra nữa, Tèo vẫn chuyển nhà và Mèo vẫn lên thành phố học.

- Mày yên tâm nha Cún, tao sẽ cố gắng phấn đấu học tốt để vào trường cấp ba học chung với mày, tao không như thằng Mèo lên tận thành phố học đâu. Bao giờ nhà tao mắc điện thoại bàn, tao sẽ gọi cho mày.

Lúc nghe Tèo nói thế, tôi thầm giận Mèo nhiều lắm. Nó vì ước mơ bỏ bạn bè, còn Tèo là vì bất đắc dĩ mới phải xa tôi, nhưng Tèo đã hứa sẽ vào học chung cấp ba với tôi, đứa học 11, đứa lớp 10 vẫn chơi với nhau được. Buổi chiều hôm ấy, sau khi lau sạch những giọt nước mắt chia ly với Tèo, đang ngồi ủ rũ dưới gốc cây me trước cổng, tôi thấy bóng dáng thân quen đi về phía mình, trong tay cầm một cái hộp – là Mèo, nó đưa cho tôi cái hộp rồi cúi mặt thủ thỉ:

- Mai tao lên thành phố nhập học. Chắc tao không về thường xuyên được, tại đường xa mà vào trường chuyên nên phải học nhiều lắm, không chơi nhiều như mày được đâu.

Đến lúc này còn sỉ nhục tôi cho bằng được. Tôi vẫn nghe nó nói tiếp:

- Nhưng mà tao sợ mày nhớ tao nên tao cho mày cái này, tám con búp bê hồi xưa tao với mày kiếm được rồi chia ra đấy.

Tức là 12 con búp bê, mà nó chỉ đưa tôi 4 con, tôi lườm nó một phát làm nó đỏ bừng hai tai. Nó tiếp tục hứa hẹn:

- Tao mà vào được đại học Y, nhất định sẽ mua tặng mày một con chó bông thật to, cho mày ôm không hết! Tao nói thật đấy.

Bỗng tôi òa khóc, đôi mắt đã sưng lên vì khóc cho Tèo giờ lại trở thành không thấy Tổ Quốc đâu vì nó. Tôi nhớ mỗi lần sinh nhật tôi, Mèo thường tặng tôi những con chó bông nhỏ bằng nắm tay, và lúc nào tôi cũng bĩu môi, nhọn mỏ chê quà nhỏ, xấu. Giờ chó lớn tôi cũng chẳng cần, nhưng cũng không thể vì lòng tham của mình mà ngăn cản ước mơ của nó, tôi ngậm ngùi lau nước mắt, gật đầu cho Mèo biết rằng tôi đồng ý với những gì nó nói. Chia tay Mèo, tôi không khóc nổi nữa, chỉ thấy mệt và trong lòng thì đang ôm những niềm hy vọng… mong manh.

***

Tôi biết thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ, kể cả những lời hứa hẹn. Tôi đã lên 11, nhưng ở cả khối lớp 10, không có ai trông giống Tèo cũng chẳng có Tèo mà tôi quen. Tôi buồn, nhưng người ta nói thời gian cũng chính là liều thuốc hữu hiệu để chữa lành mọi vết thương, tôi đợi vết thương này lành, vẫn đang đợi.

Ngày Mèo đậu đại học Y với số điểm cao, cả nhà nó mừng lắm, mở tiệc mời mọi người đến chung vui. Nhà nó đã làm hàng rào, chỉ đi vào bằng cổng chính chứ không thể đi tắt ngang bên hông nhà như hồi trước nữa. Tôi đứng bên sân nhà, nhìn nó cầm ly uống mừng với bạn bè ở thành phố được mời về, nhưng nó không để ý có một con bé đang nhìn theo nó, chỉ mong nó nhìn lại. Tôi dụi dụi mắt, cứ nghĩ có rất nhiều bụi đang bay vào mắt mình chứ không phải tôi đang khóc.

Đêm hôm ấy, tôi cầm chiếc hộp hồi trước Mèo đưa tôi, trong đó có đủ 12 con búp bê nhựa, đặt trước cổng nhà nó, cứ như đang hy vọng níu kéo một điều gì đó đã xa, xa lắm.

Đêm. Một cơn mưa chợt ghé ngang qua, cuốn trôi nước mắt của những cô búp bê đủ sắc màu.

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Màu của nỗi nhớ

Với nàng, nỗi nhớ nhung là một sợi chỉ mảnh, có thể đứt bất cứ lúc nào, cũng có thể thít chặt vào tim đến nhói...

1. Nàng là người chưa bao giờ tin vào phép lạ, cuộc sống của nàng đôi lúc phẩy sắc hồng nhưng đa phần là màu của thực tế, những gam màu trộn lẫn, không rõ ràng sắc nét, lúc nào cũng như là cuộc sống. Mà cuộc sống thì có bao giờ đơn sắc đâu…

Nàng quyết tâm dứt tình với anh, chọn cách xa anh để không phải mong nhớ, chờ đợi. Những đau đáu nhớ thương cứ hiện về mỗi đêm càng làm cho nàng quyết tâm quên được anh nhanh hơn.

Tình yêu với anh thuở ấy đẹp như màu nắng, nhuộm đôi má nàng đỏ hây hây, làm cho con tim nàng bồng bềnh như thể lướt trên những vầng mây xốp trắng. Nàng còn nhớ, nhớ rất rõ và đóng khung tranh kỷ niệm về thời yêu đương ngả màu thời gian ấy. Nhưng anh chọn cách rời xa nàng, giống như cách anh không bắt nàng phải chờ đợi, chỉ đơn thuần là một câu nói chia tay, ngắn gọn, nhiều cảm xúc nhưng không hề có một giọt nước mắt, của cả nàng và của anh.

- Mình chia tay em nhé!

- Vâng, nếu đó là điều mà anh muốn.

- Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho em.

- Vậy thì… mình chia tay.

Cái không gian đặc quánh sự chia ly, cái không gian nhỏ bé ngột ngạt trong một quán café lạ lẫm. Chẳng hiểu sao, bất giác nàng thấy nhẹ tênh. Cảm xúc của nàng thậm chí còn vi vu nơi đâu đó chưa chịu về. Cho đến khi anh đứng lên đi khỏi, nàng ngồi lại một mình ở quán, lúc bấy giờ, nàng mới bắt đầu thấy nỗi đau dần lan tỏa, và nước mắt cũng làm ấm hai bờ mi. Nàng nhớ rất rõ, khoảnh khắc nàng yếu đuối nhất không phải là lúc chấp nhận lời chia tay, mà là lúc nhìn anh đi khuất…

Màu của nỗi nhớ

2. Cuộc sống của nàng sau khi chia tay mối tình đầu chẳng có gì nhiều khác biệt, ngoài việc nhớ đến anh. Nỗi nhớ anh trước khi chia tay nó khác lắm, nó lạ lẫm lắm, nó dường như là một thủ tục mà mỗi khi mở mắt dậy và trước khi nhắm mắt đi ngủ đều thấy nhớ, đều mong ngóng, đều cảm thấy vui khi nhận ra rằng anh cũng đang nhớ đến nàng hệt như vậy. Nhưng sau khi chia tay thì khác, nàng biết có một người không thuộc về nàng nữa, không còn nhớ về nàng để bận tâm trăn trở, con người đó cũng dường như trở nên xa lạ, nàng tự nhủ, mình cứ nhớ vu vơ, rồi sẽ hết cái khoảng vu vơ ấy nhanh thôi.

Vậy mà nàng sai nhiều quá. Cái khoảng vu vơ của nàng kéo dài đến tận hai năm sau kể từ lúc anh đi. Anh dường như biến mất khỏi thành phố mà nàng đang sống. Anh đang tồn tại, nàng biết rõ điều đó, chỉ có điều, anh tồn tại như một người vô hình trong cuộc sống của nàng. Anh ở nơi nào đó mơ hồ lắm, làm việc gì đó mơ hồ lắm, và anh chẳng phải là anh của những ngày yêu nhau…

Nàng vẫn phải chật vật với nỗi nhớ anh mỗi khi đêm về. Đã có những lúc nàng thấy gối mình ướt đẫm và giật mình tỉnh giấc mới nhận ra một giấc mơ qua có bóng anh ở đó. Nàng tự hỏi anh có sức mạnh gì khiến cho nàng không thể dứt ra, mặc dù chẳng còn tồn tại trong cuộc sống của nàng, vẫn cứ đeo bám trong những giấc mơ. Nàng bất giác sợ…

3. Cuộc sống của nàng những ngày gần đây có đôi chút khác biệt, chẳng hiểu vì vô tình hay cố ý, mẹ nàng vẫn hay dắt nàng đến những buổi đi ăn với bạn của mẹ, và bao giờ cũng sẽ có một anh chàng hoặc trạc tuổi, hoặc hơn nàng vài tuổi, rồi thể nào nàng cũng được giới thiệu với người ta, sau đó, người lớn đi công chuyện, nàng và anh chàng kia ngồi tán gẫu với nhau.

Nàng biết, mẹ nàng bắt đầu để ý đến chuyện chọn con rể. Trong mắt mẹ nàng, nàng đã là thiếu nữ đến tuổi lấy chồng. Nàng bỗng dưng thấy sợ, thấy xấu hổ. Sợ vì nàng biết mình chưa đủ can đảm để bước vào một mối quan hệ nghiêm túc mới, nàng lại xấu hổ vì mình cũng chẳng phải đứa ế ẩm gì cho cam, xong suốt ngày bị lôi đi “coi mắt” một cách bất đắc dĩ.

Nàng từng thẳng thắn nói chuyện với mẹ, nhưng mẹ nàng là một người rất khéo. Mẹ đánh vào tâm lý và phủ đầu luôn với cô con gái rằng việc có người yêu, ra mắt bạn trai và gả chồng hẳn là chuyện một đời, nếu nàng không lo lắng cho cẩn thận, cuộc sống sau này của nàng sẽ không chỉ khổ sở cho riêng nàng, mà còn làm mẹ trở nên lo lắng.

Vậy là nàng tiếp tục có một cơ số buổi xem mặt khác, nhưng chưa một ai khiến nàng để tâm. Nàng biết, bản thân nàng chưa muốn người khác chạm được vào trái tim mình. Nơi đó vẫn án ngữ một người, một người mà ngoài mặt nàng tỏ ra chẳng còn quan tâm nữa, một người mà nàng đã bảo dứt khoát sẽ quên được, nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại.

4. Vẫn là một ngày trời mây u ám, vẫn là một cuộc hẹn hò bất đắc dĩ. Lần này chỉ có nàng và đối phương, nàng muốn trốn đi để mặc mọi chuyện ra sao thì ra. Nhưng nàng sẽ cảm thấy áy náy với mẹ, áy náy với một người mình chưa quen. Dẫu sao bất lịch sự cũng không phải là phong cách của nàng. Hơn nữa, nàng muốn người ta “ngán” mình không phải vì mình cố tình tỏ ra như thế, mà kể cả khi mình không hề cố ý, người ta cũng sẽ tự khắc thấy “ngán” mới thôi.

Anh chàng xuất hiện, dường như khác hẳn với những người khác nàng từng gặp. Không đặt nàng lên cao quá, cũng chẳng tự hạ mình thấp quá, anh chàng là kiểu người biết cuốn người khác vào câu chuyện của mình, rất tự nhiên, rất thành thật, cũng lại rất điềm đạm và hóm hỉnh. Tuy vậy, nàng cũng không có nhiều ấn tượng cho lắm, cho đến khi anh ta nói về những cuộc chia ly…

- Em có nghĩ, trong những cuộc chia ly, người con trai cũng mang tâm trạng tương đương với người con gái?

- Em không nghĩ vậy. Tùy vào tình cảm của từng người thôi anh.

- Vậy là em từng yêu và từng thất bại à?

- Nếu em nói là chưa liệu anh có tin không?

- Câu trả lời vừa rồi của em cho anh biết mà. Dù sao em cũng nên quên hẳn người đó trước khi đi gặp một
người khác. Nếu em muốn, anh sẽ đợi.

Nàng nhoẻn cười, rút trong ví ra đặt tiền để dưới đáy cốc, gật đầu chào rồi đứng dậy ra về. Anh chàng không chạy theo nàng như những người khác, vẫn ngồi trầm ngâm ở đó, lặng lẽ nhìn nàng rất lâu. Nàng khổ sở khi thấy bị chạm vào mạch ngầm sâu kín đã cố gắng để che giấu. Nàng chắc mẩm mình đã sai lầm ở đâu đó, kể cả lớp phấn son trang điểm bình thường khiến nàng tự hào kiêu hãnh cũng bất giác trở thành vấn đề. Con gái phải trang điểm một cách cầu kỳ vì không muốn người khác đọc được những điều ẩn sâu trong đáy mắt, con gái phải trang điểm một cách cầu kỳ để đánh lừa người khác cũng như tự đánh lừa mình. Nàng biết trước khi đi gặp anh ta, nàng đã dành nhiều thời gian để trang điểm, nhưng có vẻ như nàng không thể tiếp tục dối lừa.

5. Sau lần gặp mặt đó, anh ta xuất hiện đều đặn ở nhà nàng. Mẹ nàng tất nhiên lấy làm vui mừng vì cho rằng hai đứa có thể tiến triển tốt. Ở khía cạnh nào đó, nàng không thể lên tiếng đuổi anh ta đi, bởi anh ta là con của bạn mẹ nàng mà. Mặt khác, anh ta cứ lấy cớ sang thăm hỏi mẹ nàng, nàng vì lý gì mà đuổi anh ta về?

Nàng càng cố gắng tránh mặt, anh ta càng cố gắng để xuất hiện. Không phải kiểu theo đuôi nhằng nhẵng mà các cậu nhóc hay làm, anh ta luôn có lý do để xuất hiện bên cạnh nàng. Thậm chí có những hôm nàng nhớ đến anh, uống rượu trong bar và gọi taxi ra về, anh ta cũng lại có mặt trước quán bar đó, kéo tay nàng lôi xềnh xệch ra xe, quắc mắt nhìn nàng, tay choàng áo vest che lên đôi vai gầy của nàng đang run khẽ.

- Em không uống được thì đừng cố. Quên anh ta cũng có nhiều cách để quên mà. Một trong số những cách đó là chấp nhận anh…

Nàng không rõ sự yếu đuối của mình lộ ra rõ ràng như thế nào, nhưng anh ta đã ôm nàng vào lòng để an ủi. Anh ta sợ nàng khóc nấc lên, sợ nàng bị kích động. Anh ta sợ nàng bị tổn thương, vậy nên anh ta ôm chầm lấy nàng.

- Không liên quan gì đến anh, anh chẳng là gì cả!

Nàng đẩy anh ta ra, vứt xõng xoài cái áo vest mà anh ta vừa choàng lên người, bỏ chạy về một phía khác xa lạ. Nàng cứ chạy, cứ chạy mải miết mà không biết mắt môi mình bỏng rát, thứ nước mắt xót xa cho một điều gì đó sắp tan vỡ…

Nàng không rõ mình đã nghĩ gì trong tiềm thức, xong nàng mơ hồ nhận ra rằng, vị trí của anh đang lung lay, phần nào đó tình yêu của nàng dành cho anh đang lung lay, vì một người lạ mặt, vì một người đã đến và cho nàng một sự lựa chọn…

Đi một mình trong đếm tối, lang thang rất lâu dưới những ngọn đèn vàng, nàng bắt đầu nghĩ về anh, bắt đầu nhớ về những kỷ niệm của ngày đầu. Từng thước phim quay chậm rất chậm, màu thời gian là màu đẹp đẽ nhất trong miền nhớ. Nàng ước ao mình có thể hồn nhiêu yêu đương như thuở ban đầu, ước ao có thể khát khao sống để yêu và được yêu như cô sinh viên mới vào giảng đường đại học. Thời gian trôi, tình yêu của anh luôn làm cho cô sinh viên ấy được sống trong tiếng cười của hạnh phúc. Việc quen anh và yêu anh chưa bao giờ khiến nàng thấy hối hận. Mặc dù lý do chia tay nàng không được biết, nhưng nếu cố gắng hỏi, chắc sẽ là những lý do quen thuộc, được người ta lặp đi lặp lại cho nhiều mối tình đến cũ rích, nàng chẳng buồn nghe nữa.
Chắc là…

- Chúng mình không hợp.

Hoặc đau xót hơn sẽ là…

- Anh đã hết yêu em…

Nàng bật cười, cảm giác chông chênh như đứng giữa một ngọn đồi nhiều gió, cứ đứng đó và bị hút vào những cơn gió lạnh, muốn bị cuốn đi, muốn bị nhấn chìm, muốn trở nên lạc lõng bơ vơ. Bởi những suy nghĩ trong đầu nàng lúc này ngổn ngang vô tội vạ. Đôi lúc mảng nhớ về anh bị cắt xén, thay vào đó là phút ngồi đấu khẩu với anh chàng lạ hoắc lạ huơ kia. Đôi lúc tiếng cười của anh tắt ngấm, thay vào đó là điệu cười mỉm nửa quan tâm nửa lạnh nhạt của gã đáng ghét kia… Nàng rùng mình, vì lạnh và vì sợ. Nàng thấy sợ khi anh ta bắt đầu xuất hiện trong những suy nghĩ của nàng, bắt đầu chen lấn vào cảm xúc rất riêng mà nàng từng gói ghém cẩn thận chỉ dành cho riêng anh…

Nàng sợ mình phải lòng một người lạ mặt, phải lòng chính cái người mà nàng chẳng hề mong muốn… Nàng vẫn tự nhủ, anh ta sẽ chẳng bao giờ trở thành người yêu của nàng được. Vậy mà…

6. Sau màn vứt xõng xoài áo vest ở quán bar, anh ta có ghé qua nhà nàng thêm vài lần nữa, lần nào cũng chỉ ngồi nói chuyện với mẹ nàng. Cảm giác như anh ta có bao nhiêu chuyện để nói, lúc nào cũng có thể tươi cười với mẹ, lúc nào cũng làm cho mẹ vui. Và nàng bất đầu thấy khó chịu, vì anh ta có thể ở nhà nàng rất lâu, nói chuyện với mẹ rất lâu, xong chẳng bao giờ hỏi han nàng lấy một tiếng. Nàng hậm hực cũng là lẽ thường tình…

Một thời gian sau đó, anh ta biến mất. Nàng thở phào. Nàng đã nghĩ anh ta cũng giống như bao người khác, khi không đủ kiên nhẫn thì sẽ ra đi. Người ta chẳng bao giờ cố chấp làm một cái gì đó quá sức khi đã biết trước kết quả. Vậy cũng tốt, có đôi chút chờ mong nhưng nàng cũng không hy vọng người mình trao cho quyền làm tổn thương một lần nữa lại là anh chàng ấy. Nàng đinh ninh rằng mình từng có một cảm xúc thoáng qua với anh ta, xong cảm thấy may mắn vì anh ta chẳng đủ tinh tế để nhận ra điều đó. Chỉ là nàng… cũng cảm thấy hụt hẫng, khi không còn thói quen nghe tiếng chuông cửa mỗi tối cuối tuần, không còn giả vờ phụng phịu ra mở cửa để đón tiếp anh ta, cũng không phải ngồi trên gác để len lén nghe mẹ và anh ta trò chuyện,…

Tất cả những thứ nàng từng quen thuộc trong một thời gian ấy sẽ trở nên chóng vánh trôi qua. Nàng tin là vậy, mặc dù lòng tin trong nàng cho chuyện tình cảm cũng dần trở nên sứt mẻ. Đến một người lì lợm như thế còn không bám trụ được, thì ai mới là người có thể khiến nàng mở lòng hơn?

7. Những tối cuối tuần không còn thói quen… chờ anh ta đến nhà nói chuyện với mẹ, nàng đi café và lang thang phố một mình. Gió mùa này làm cây xơ xác lá, nàng ngắm đến say mê những vòng lá xoáy tít trong cơn gió hiền hòa, rồi từ một góc trên cao của quán nhìn xuống, lòng đường nhộn nhịp người qua lại, nàng thấy mênh mang những nỗi nhớ không thành hình. Từ câu nói đầu tiên:

“Nếu em muốn, anh sẽ đợi.”

Rốt cuộc thì đợi chờ được bao lâu? Chẳng ai đợi chờ ai đến mỏi chân chùn gối, chẳng ai hứa hẹn với ai một cuộc tình nồng. Cũng chẳng còn ai nhớ tới ai đã từng lướt qua nhau. Nàng xoay vần cốc café nóng, những ngón tay nhỏ bé đan vào nhau, thời gian là thứ màu nhiệm mà nàng từng biết, nàng uống từng giọt thời gian để quen đi vết thương chưa lành sẹo, lần này cũng hệt như vậy, dùng ngần ấy thời gian để xua đuổi đi một người xa xôi.

- Em đợi anh lâu chưa?

Nàng thấy tiếng ai đó thân quen nồng nhiệt, phần nào ấm áp kề bên tai. Nhưng không muốn tin vào trực giác đang lên tiếng và nhịp tim đập rộn ràng, nàng không cho phép mình quay lại, nàng vẫn chắc mẩm là một chàng trai nào đó dành câu hỏi ân cần cho cô gái của mình. Hẳn là giọng anh chàng lạc từ một góc bàn nào đó đến tận chỗ nàng ngồi. Chẳng có ai phù hợp dành cho nàng cả. Ngay cả người đã từng ngỡ rằng phù hợp cũng
quay bước chân đi mất rồi.

- Đang chăm chú nhìn gì thế? Đợi anh lâu chưa?

Nàng cảm giác được hơi ấm bàn tay đậu trên tay nàng, những ngón tay lồng khẽ vào bàn tay nàng đang để trên mặt kính. Cho đến khi nàng quay mặt lại nhìn ngơ ngác, đôi bàn tay ấy nắm trọn lấy tay nàng, khuôn mặt đối diện giãn ra một nụ cười, nửa xa xôi, nửa gần gụi.

- Thế nào? Làm người chờ đợi đôi khi cũng mệt mỏi lắm đúng không? Anh xin lỗi, anh sai rồi.

Anh ta vẫn mỉm cười, điệu cười nửa quan tâm nửa lạnh nhạt. Nàng thấy mắt mình chẳng hiểu vì duyên cớ gì mà hoe hoe đỏ, cũng chẳng hiểu sao cảm giác thấy đôi má ấm hồng. Nàng thu hết bình tĩnh, cố tỏ ra lạnh lùng, rút bàn tay mình ra khỏi bàn tay ấy, một bàn tay mà nàng hy vọng đủ mạnh mẽ và bản lĩnh để nắm lấy tay nàng một chặng đường dài nhất có thể.

- Anh đang chơi trò vờn bắt với em đấy à?

Khi nàng toan rút tay ra khỏi, bàn tay ấy cố chấp níu tay nàng lại. Anh ta nhìn sâu vào mắt nàng đầy tin cẩn.

- Phải rồi, anh có chỗ đứng trong em rồi. Chưa quên hẳn anh ta, nhưng anh cũng bon chen được một chút.

Nàng thấy xót xa khi vang lên câu nói ấy. Hẳn là đã tự ti đến mức so sánh với người cũ của nàng. Ừ thì nàng ôm khư khư quá khứ với tình cũ, bởi đó là một cuộc tình đẹp, lung linh không vết xước, chỉ có duy nhất một câu chia tay làm nàng trở nên hụt hẫng. Con gái trên thế giới này, mười cô thì đến chín cô rưỡi ôm ấp khờ khạo với mối tình đầu, có ai nói quên là quên được ngay đâu. Huống hồ mối tình đầu ấy còn chẳng có nổi một lối thoát, người nói đi thì cứ đi, nói quên thì cứ quên, còn người vẫn yêu thì biết phải làm thế nào? Như nàng đành phải vò võ một mình ôm thương nhớ, gánh gồng những nỗi đau đi qua ngày tháng. Có vậy nàng mới biết trân trọng hơn nữa người đến sau, mới trưởng thành hơn và không làm gì quá bướng bỉnh.

Cho đến khi một người khác xuất hiện, là người sẵn sàng san lấp những vết thương trống hoác, là người vỗ về những giấc mơ đẫm gối từng đêm, đó là người mà nàng biết rằng sẽ cân nhắc để không làm tổn thương cho mình và cho đối phương vì nhận lời quá vội…

Vậy hóa ra… là nàng đã quá chậm chạp để tin yêu và trao đi tin yêu. Chậm chạp đến mức người ta chẳng đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Thế sao lại quay về? Thế sao lại làm nàng phải nức nở, nàng muốn òa lên khóc vì vui sướng, vì mong nhớ mà chẳng nói được thành lời, vì yêu thương mà cứ phải bình thường trong câu nói…

- Nếu không vì em quá bướng bỉnh thì anh đã không phải lặn một hơi lâu đến thế. Anh không nản lòng vì phải chờ đợi, chỉ sợ rằng sự chờ đợi của mình làm gánh nặng cho em. Chuyện tình cảm, như anh đã nói, khi xa em anh cũng phải chịu sự giày vò tương đương như thế. Vậy nên kể cả khi bây giờ em không cần anh, kể cả khi em lên tiếng xua đuổi anh, anh vẫn cứ làm những gì mình muốn, chỉ đơn giản là muốn ở gần bên em thôi.

Nàng khép hờ đôi hàng mi, ngoan ngoãn gật đầu, siết nhẹ lấy bàn tay ấm áp của người đối diện. Có một giọt tròn lăn xuống má, nàng nghe thanh âm của hạnh phúc gõ nhịp leng keng, nghe cảm giác yêu từ lâu lắm lại ùa về. Nàng ôm thương nhớ cũng là vì muốn chờ đợi một người đến với nàng và nói những câu như thế. Chỉ cần không bỏ nàng mà đi, chỉ cần ở bên cạnh nàng, đồng hành cùng nàng là đủ. Có một câu nói mà nàng ấp ủ, từng nhủ sẽ nói nếu có cơ duyên gặp lại, đó không phải là câu em yêu anh, cũng không phải là câu em cần anh, mà là câu nói khiến nàng từng mất nhiều thời gian để tìm câu trả lời.

- Thật ra… là em nhớ người đã cho em cảm giác yêu thương, cảm giác an toàn. Khi anh đến, cho em cảm giác ấy, người em nhớ đã không còn là anh ấy nữa, chỉ còn là “hiện tại” của em thôi.

Cho đến khi nàng nhận lời yêu chàng trai ấy, nàng vẫn chưa định hình được màu của nỗi nhớ. Nàng chỉ biết một điều rất rõ, đó hẳn là màu của năm tháng cùng nhau, là màu của những ký ức vụn vặt nhưng đong đầy tình cảm. Với nàng, nỗi nhớ nhung là một sợi chỉ mảnh, có thể đứt bất cứ lúc nào, cũng có thể thít chặt vào tim đến nhói. Nàng tâm niệm, sẽ ôm nỗi nhớ khờ khạo đến suốt một đời, nhưng ở những quãng đường khác nhau, với những người đồng hành khác nhau, màu của nỗi nhớ chỉ toàn là hình bóng của người đó, là toàn tâm toàn ý yêu thương người đó, là những gì nhẹ nhàng nhưng thanh khiết nhất…

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Đi qua ngày nắng

Giống như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại, khi kể lại, chẳng đứa nào trong đám bạn nàng đủ can đảm để tin.

1. Tuổi thơ của nàng là những ngày cùng anh hàng xóm chơi trò chơi cắt dán giấy.

Nàng là con một, bố mẹ đi làm bận bịu suốt cả ngày, những lúc nàng lủi thủi một mình đều cảm thấy sợ hãi. Một đứa bé luôn thấy bế tắc và ám ảnh trong chính ngôi nhà rộng lớn của mình. May thay, ở nhà bên cạnh, phía cửa sổ đối diện, có anh chàng sún hai chiếc răng cửa, thường cười rất tươi, chìa bàn tay nhỏ xíu ra vẫy vẫy.

Những lần đầu tiên là những cuộc hội thoại ngắn ngủi, từ phía hai cửa sổ, hai bàn tay bé nhỏ đưa ra không trung vẫy vẫy, một bên có chàng răng sún, một bên có nàng với bím tóc hai bên lắc lư lắc lư.

Những lần sau đó, gia đình hai bên để hai đứa chơi với nhau, từ trò cô giáo đến trò bắn bi, cả nàng và chàng răng sún đều hào hứng tham gia. Hai đứa có thể chơi cùng nhau từ sáng đến tối mịt, buổi trưa mỗi đứa chạy về nhà mở tủ lạnh, bố mẹ sắp sẵn đồ ăn cho cả hai, chỉ việc cùng nhau mang ra đánh chén…

Một tuổi thơ yên bình như thế trôi qua cho đến khi nàng lên cấp hai, bố mẹ chuyển nhà, anh chàng răng sún cũng chuyển đi đến một vùng đất khác. Nàng chẳng rõ là gia đình họ chuyển đi đâu, chỉ biết lúc chia tay hai đứa khóc mếu suốt một ngày. Nàng dúi vào tay chàng răng sún một chiếc cặp tóc hình hoa nhỏ xíu, lóng lánh đá màu xanh ngọc. Chàng dúi vào tay nàng một cây bút máy rất đẹp. Và đó là những hồi ức cuối cùng về tuổi thơ êm trôi với anh chàng hàng xóm.

Nàng đi qua nhiều mùa mưa nắng, đi qua nhiều những mối tình ngang vai. Có những mùa cô đơn đến thắt lòng, có những mùa yêu thương đến cháy bỏng. Có những mối tình vội vàng hời hợt, cũng có những mối tình bình lặng nhưng sâu sắc. Tất cả những gì đã trải qua đều được nàng trân trọng, song những lúc cô đơn nhất lại là lúc nàng nhớ về kí ức tuổi thơ bên anh chàng kia. Có thể năm tháng trôi xa đến độ nàng không nhớ rõ tên người con trai đó, không nhớ cả về khoảng cách tuổi tác giữa hai đứa, nhưng nàng lại có thể nhớ rất rõ nụ cười tươi rói dưới nắng hè, nhớ khuôn mặt tròn bầu bĩnh có một nốt ruồi nhỏ chấm ở phía đuôi mắt trái.

Có lẽ, tuổi thơ là miền yên bình nhất trong mỗi người, bạn bè thuở ấy cũng là những người bạn ghi dấu nhiều kỉ niệm nhất chăng?

Từng có thời gian sau khi chia tay mối tình đầu thời phổ thông, nàng quay quắt nhớ mong, quay quắt kiếm tìm. Nàng ấp ủ hy vọng có thể tìm được người bạn ngày xưa ấy. Bởi trái tim nàng khi tổn thương chỉ có mảnh kí ức đẹp đẽ ngày ấy mới có thể xoa dịu hay làm lành da. Nàng từng ngốc nghếch hỏi dò người thân ở nhà cũ, thậm chí lên cả những diễn đàn xã hội để tìm cho ra một nhân vật nào đó có-khả-năng là chàng răng sún.

Nàng mơ hồ bật cười. Cảm giác yếu đuối ập đến. Giống như nàng đã cố tìm một chỗ trú ẩn để sống cho qua những khoảng-không-thể-bình-yên.

2. Nàng vừa đi qua một mối tình khác.

Lần này là do nàng cảm thấy bất an, cảm thấy mình không an toàn trong một mối quan hệ. Suy cho cùng, con gái chẳng yêu cầu gì nhiều nhặn, chỉ cần có thể tìm thấy một người cho mình cảm giác bình yên, có thể an nhiên yêu thương và trao đi mà không cần toan tính. Những người con trai đi qua cuộc đời nàng đều có những toan tính rất riêng, hoặc muốn thử cảm giác chinh phục, hoặc đã từng yêu nhưng lại hết yêu nhanh chóng, hoặc cảm thấy không xứng đáng,... rồi tự khắc rời xa nàng mà thôi. Nàng tìm đến những khoảng lặng một mình. Nàng sợ cảm giác cô đơn cứ bủa vây bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.

Khi ở công sở, chị em chuyện trò chuyện chồng con, chuyện cơm nước, chuyện những bà mẹ chồng khó tính,… hầu hết là chuyện gia đình và nàng lúc nào cũng là người ngoài cuộc. Khi có một tổ ấm để nghĩ về, con người ta thường trưng ra sự hãnh diện, thể hiện niềm hạnh phúc rất đỗi lớn lao. Nàng biết, những niềm vui ấy nhỏ nhoi thường nhật, nhưng chúng có ý nghĩa biết nhường nào. Không như nàng, một đứa vò võ cô đơn, lúc đi làm chỉ một mình, khi về nhà vẫn chỉ một mình. Ngôi nhà nếu không phải là nàng tự bật đèn từ lúc sáng thì đến tối về vẫn tối om như thế.

Nàng bắt đầu thèm cái cảm giác có người chờ đợi, có một ai đó chờ đợi và nếu người kiên nhẫn chờ đợi ấy đến với nàng chỉ vì yêu nàng thôi thì thật hạnh phúc.

Nàng đột ngột xin chuyển công tác, muốn thử xa Hà Nội một thời gian, xa cái nơi ồn ào bon chen nhưng chẳng có một ngõ nhỏ của riêng nàng, xa cái nơi khói bụi xa hoa và những ánh đèn cao áp mông lung mỗi độ đêm về.

Nàng muốn đi xa để thử tách mình ra một miền đất mới, hứa hẹn những điều mới mẻ hơn chăng.

Chuyến công tác của nàng kéo dài một tháng, trong thời gian đó có một người mới được chuyển về làm thay vị trí của nàng trong công ty. Trước khi nàng đi sẽ phải bàn giao toàn bộ công việc đang dang dở cho người đó.

Và hôm nay nàng có một cái hẹn, với người đồng nghiệp mới.

Café Cốm tách mình giữa những huyên náo ngoài con phố nhỏ, nằm ngay ngắn, gọn gàng và đẹp xinh trong một góc khuất, bao bọc bởi những hàng rào cây xanh mát. Nàng ngồi đó gõ nhịp tay vào bàn chờ đợi, cảm giác không giống như đang đi làm việc, chỉ đơn thuần như thả mình và thư giãn trong không gian ấm sực mùi café, nghe tiếng róc rách từ hồ cá nhân tạo… Người chọn quán này thật tinh tế, chí ít cũng khiến nàng cảm thấy mình chắn hẳn sẽ trở thành khách quen kể từ sau buổi hôm nay.

- Chào em, anh là Phong. Em là Vi đúng không?

Đồng nghiệp mới xuất hiện, chào hỏi, tươi cười và nói chuyện cực kỳ thân thiện. Nàng nhoẻn cười, đưa tay ra bắt tay và đáp lại sự thân thiện ấy, nhìn thẳng vào mắt người đối diện.

… Nụ cười khoe ra một chấm nốt ruồi nhỏ xíu ở đuôi mắt trái…

Nàng gạt phăng đi vì có lẽ mình đã bị ám ảnh quá nhiều. Dạo gần đây nàng càng thấy mình điên rồ hơn nữa khi cứ thỉnh thoảng lại mơ về khoảng kí ức ngày xưa ấy. Nàng mơ thấy anh chàng hàng xóm cười với mình, vẫy vẫy tay và đưa bàn tay nhỏ xíu ra nắm lấy, nàng đang chới với trong những cơn ám ảnh kéo dài, như được cứu đúng lúc bèn đưa ra nắm lấy tay người bạn ấy. Nàng biết chỉ là do nàng suy nghĩ quá nhiều và quá ám ảnh mà thôi. Sự đời thật ra không trùng hợp ngẫu nhiên đến thế.

Đi qua ngày nắng

3. Công việc được bàn giao cho người đồng nghiệp mới không có gì gặp khó khăn, nàng được cấp phép nghỉ để chuyển giao công tác. Mọi chuyện có vẻ ổn. Kế hoạch rời xa Hà Nội có vẻ ổn. Chỉ có cá nhân tâm trạng của nàng luôn không vui. Đó là bởi nàng bị cảm giác cô đơn chi phối nhiều quá, khi mà những cô bạn thân còn mải mê yêu đương và thăng tiến, khi mà gia đình đều trở nên thúc giục chuyện ra mắt người yêu.

Nàng đến Cốm café như một thói quen, chọn góc bàn phù hợp gần hồ cá, có thể nhìn xuống đường qua cái ban công nhỏ tí hon. Vô tình gặp người quen ở đó, đồng nghiệp mới nhận ra nàng, nhoẻn cười đi lại chỗ nàng ngồi, trò chuyện một cách rất tự nhiên. Đã có lúc anh ấy hăng say nói tới nỗi rơi ra từ trong áo một cái cặp tóc nhỏ mà không hay biết gì, nàng chắc mẩm là của cô người yêu bỏ quên, bèn nhặt lên trao trả lại. Anh ấy nhìn nàng mỉm cười, nét bối rối khiến khuôn mặt đỏ bừng lạ lẫm.

Vậy là buổi tối nhởn nhơ cuối cùng trước khi đi công tác ra Hà Nội hóa ra không tẻ nhạt như nàng nghĩ, đâu đó ở một góc café ấm sực, nàng chăm chú nghe những câu chuyện cười, đâu đó trong những cơn gió mảnh lúc đêm về, nàng được đồng nghiệp đưa về tận cổng, chờ nàng đi khuất rồi mới rời bước chân đi.

Nàng bắt đầu những công việc đầu tiên ở chỗ mới không quá khó khăn, không quá bận rộn, mọi thứ đều được nằm trong tầm kiểm soát. Chỉ là đôi khi có những cuộc gọi từ Hà Nội, hỏi han về công việc mà nàng đang làm ở công ty. Ra là anh chàng khúc mắc ở đâu đó. Nàng nhoẻn cười giải đáp rất tận tình. Thật ra chẳng có gì khó khăn cả, nếu quen quen một chút thì anh ấy cũng sẽ làm ổn thôi.

Nhưng cả những ngày sau đều thế. Và những cuộc gọi để hỏi han như kéo dài hơn, cuộc trò chuyện giữa hai người lâu hơn. Thỉnh thoảng không chỉ là về công việc, mà về cuộc sống. Anh chàng có vẻ tò mò cho cuộc sống mới của nàng.

- Em ở đấy ổn không?

- Hoàn toàn ổn. Em thấy mọi thứ rất tốt.

- Ờ. Giữ gìn sức khỏe nhé!

- Em đang nghĩ tới chuyện xin chuyển hẳn lên đây làm. Có khi thế lại hay.

- Sao tự nhiên có ý nghĩ đó?

- Ở đây có gì không tốt đâu, ở đây cũng giống Hà Nội, cũng chẳng có ai đợi em.

- …

Đầu bên kia im lặng. Nàng nén một nhịp thở dài. Hóa ra nàng cũng có lúc ngô nghê tự thú nhận rằng mình rất yếu đuối. Nếu là nàng của những ngày trước, nàng sẽ không chia sẻ với một người lạ vừa quen những chuyện như thế này. Nhưng không hiểu sao với anh chàng đồng nghiệp nàng lại chia sẻ. Đơn giản chỉ là không muốn giữ mãi trong lòng một quyết định lớn lao.

Tối trên vùng cao, nàng lấy trong cặp ra cây bút máy được tặng từ ngày còn nhỏ xíu. Thật ra nàng luôn cất nó trong tủ kính ở nhà, xong đi công tác lại muốn luôn có nó bên cạnh để ngắm nghía. Từ lâu nàng đã coi việc cây bút máy sẽ là thần hộ mệnh cho mình, giống như chủ nhân của nó đã từng luôn bên cạnh và kéo nàng ra khỏi những ngày phải khóc lóc một mình. Khi lớn lên đó hẳn là một chàng trai tốt, sẽ là một người cực kỳ tâm lý và bạn gái của anh ấy cũng sẽ vô cùng hạnh phúc. Nàng luôn nghĩ như vậy.

4. Kết thúc đợt công tác, nàng trở về Hà Nội, và anh chàng đồng nghiệp cũng nhận lệnh chuyển đi. Trong thời gian ngắn ngủi đó anh ấy đã làm bạn với nàng, đã giúp nàng không những giải quyết công việc mà còn dạy cho nàng nhiều điều về cuộc sống.

Ngày mai anh ấy sẽ đi, nàng vẫn chưa có dịp nói lời cảm ơn trực tiếp. Mấy lần đều là nói chuyện qua điện thoại. Về đến Hà Nội người nàng mệt lử, chuyến đi kéo dài nhiều giờ khiến nàng chỉ muốn gục luôn trên giường khi vừa mở cửa. Trong lúc nàng thiếp đi, có một tin nhắn báo gửi đến:

“Em về đến nhà chưa? Có thể ra Cốm gặp anh một lúc không?”

Nàng ngủ miên man như một đứa trẻ. Trong giấc mơ nàng lại gặp những cảnh y hệt những giấc mơ trước. Vẫn là người quen thuộc ấy, cảm xúc quen thuộc ấy, là cảnh chia ly nhiều nước mắt, là những vật được trao tay…

Nàng sợ hãi giật mình. Phòng tối đèn, nàng hoảng hốt thấy mắt mi mình ướt đẫm.

Giá như có thể có phép lạ để cậu bạn ấy xuất hiện ngay tại đây, để nàng trút hờn giận vu vơ lên đó, để khóc lóc trách than vì sao đã ra đi từ rất lâu, rất lâu rồi mà vẫn dai dẳng trong tâm trí nàng. Vừa lúc đó nhìn sang điện thoại, nàng đọc được một tin nhắn gửi từ bốn giờ trước…

Mười giờ đêm, nàng vội vã ra quán café đó để tìm. Đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy dáng người quen thuộc đâu cả. Nàng sợ hãi vì cảm giác sắp vụt mất điều gì đó thiêng liêng. Một người lạ xong lại quá đỗi thân thuộc. Nàng biết mắt mình đang lã chã từng giọt, má nàng nóng bừng, môi mặn nước mắt. Nàng tự trách mình đã ngủ quá lâu, đã để người đó chờ đợi quá lâu.

Mười một giờ đêm, quán đóng cửa, nàng ngơ ngác trở về. Chẳng có nổi một cuộc gọi vì điện thoại nàng hết pin nên tắt nguồn từ bao giờ. Nàng lang thang rệu rã, nếu như đây không phải là ngày cuối cùng anh ấy ở Hà Nội, chắc mọi chuyện sẽ khác. Những mảnh vụn vặt quay về, nàng nhớ ra lúc trao tay anh ấy chiếc cặp tóc nhỏ đính đá xinh xắn, mặt đá màu xanh ngọc, chiếc cặp đã phủ màu thời gian, chẳng còn đẹp xinh như ngày trước, nàng đã không thể nhận ra vì đã lướt qua quá nhanh…

Những câu nói vu vơ về một người con gái mà anh ấy thầm yêu, vẫn luôn yêu, vẫn luôn kiếm tìm. Về sự xuất hiện thầm lặng vô cùng bên lề cuộc sống của cô ấy.

Những câu chuyện cười của ngày cuối tuần tan sở, những lần điện thoải hỏi han, sốt sắng làm bạn cùng nàng giữa một miền đất mới xa xôi.

Nàng tự hỏi, sao lại có người lạ lùng đến thế? Sao lại có người nhanh chóng chấp nhận vào làm thế chỗ cho nàng được đi công tác, rồi lại đồng ý ra đi nhanh chóng để nàng có thể trở về? Trên đường về nhà, như sực nhớ, nàng quay xe trở lại công ty, chạy ù lên phòng làm việc, trên đó sáng đèn…

4. Chàng đứng tần ngần trước chỗ làm mà chàng gắn bó chưa lâu, đó cũng là chỗ mà nàng ngồi làm việc. Ngày mai sẽ là ngày chàng trở về vị trí cũ, một người đi song hành trên đoạn đường nàng đi, nhưng thu mình lại là một kẻ vô hình. Chàng đã có lúc muốn xuất hiện trước nàng, để gợi nhớ cho nàng hay về một người hàng xóm cũ, về cậu bé sún hai răng cửa, về người luôn ở bên dỗ dành nàng mỗi khi nàng khóc nhè. Nhưng có lẽ nàng không còn nhớ gì về kí ức ấy cả. Mảnh kí ức ấy công bằng mà nói thuộc về cả hai người, nhưng ai còn nhớ, ai đã quên, chàng không chắc chắn…

Lần đầu tiên hẹn gặp nàng ở Cốm, nàng đã không thể nhận ra. Ánh mắt nàng dừng lại một chút trên gương mặt chàng rồi lướt đi mau, chắc có lẽ chỉ là ngập ngừng với một khuôn mặt xa lạ.

Những lần sau vô tình đến hữu ý, chàng thấy nàng xuất hiện ở quán, luôn ra chào hỏi và bắt chuyện. Khi đánh rơi chiếc cặp đính đá nhỏ xíu, chàng hy vọng mong manh rằng nàng sẽ nhận ra điều gì đó. Chẳng có một chàng trai nào lại mang theo trong mình đồ trang sức của phụ nữ khi nói chuyện với một người phụ nữ khác cả. Nhưng nàng vẫn không thể nhận ra điều gì khác, tươi cười nhặt lên trao trả lại cho chàng, bình thản như thể đó chẳng phải là thứ nàng đã trao đi mười năm về trước.

Ngày nàng đi công tác, chàng nhớ đến mức ngớ ngẩn, công việc chẳng có gì không ổn vẫn cố tình tìm ra điểm lặt vặt nào đó để gọi điện hỏi nàng. Dẫu biết là những cái cớ có sự sắp đặt, chàng vẫn thử thêm một lần nữa, cho đến khi nàng nói về ý định sẽ chuyển hẳn công tác lên vùng cao.

“Ở đây có gì không tốt đâu, ở đây cũng giống Hà Nội, cũng chẳng có ai đợi em.”

Câu cuối cùng của cuộc hội thoại không phải là câu của nàng, mà là câu chàng nói từ trong tâm thức, buột phát thành tiếng rất nhỏ, khi nàng đã gác máy:

- Về đi em, Hà Nội lúc nào cũng có người đợi em quay về.

Chàng cầm trên tay khung ảnh đặt trên bàn làm việc của nàng, đó là tấm ảnh ngày hai đứa nước mắt nước mũi tèm lem, nàng còn cần trên tay cây bút chàng tặng làm kỉ niệm. Chàng bật cười trước hình ảnh cô bé hàng xóm có bím tóc hai bên, trắng hồng, mũm mĩm, xinh đến lạ. Ngày ấy cho đến bây giờ, đối với chàng, cô bé ấy vẫn là một phần của kỉ niệm, một phần của cuộc sống, và một phần của chặng đường chàng đi. Chàng đã chứng kiến những mùa nắng mưa nàng đi qua, những mùa yêu thương từ thuở dại khờ, từ những rung động đầu đời thiếu nữ. Và chàng cũng biết một điều, nếu thật sự có duyên hạnh ngộ, nàng sẽ nhận ra chàng một ngày không xa…

5. Khi chàng quay lưng về phía cửa toan bước đi thì nhìn thấy nàng đứng đó, mắt nhòe nước.

- Anh sẽ lại đi à?

- Anh bàn giao lại công việc ổn thỏa rồi, anh đi thôi.

- Em còn chưa cảm ơn anh mà…

- Không cần đâu, người trong cùng một công ty mà.

- Em không nói chuyện đó…

- …

- Em không biết tại sao em lại ngu ngốc đến mức không nhận ra anh. Nhưng đừng bỏ em đi như thế. Đừng như thế nữa, em đã tìm anh bao lâu rồi anh biết không?

- Vi, em…

Nàng bật khóc thành tiếng, chàng thấy mình không đủ mạnh mẽ để đứng nhìn nàng khóc mãi. Cảnh tượng trở về hệt như mười năm về trước, một cậu chàng ngớ ngẩn đứng nhìn một cô bé con khóc lóc sướt mướt, mắt mi đẫm nước và chẳng biết phải làm sao.

Chàng lại gần, lau đi vệt nước trên mặt nàng, nắm lấy tay nàng kéo đi, những giây chạm vào nàng là những giây ngắn ngủi nhưng đủ làm cho chàng cảm thấy mình đang hạnh phúc. Giống như điệu slow motion của cuộc sống, giống như trong những bộ phim mà người ta thường trầm trồ. Hóa ra, cũng đã có lúc nàng nhận ra chàng như thế, đã có lúc được trở nên khác biệt trước mặt nàng chứ không phải chỉ là một đồng nghiệp mờ nhạt.


Hai người đứng trên sân thượng hun hút gió, bầu trời giăng một màu nhung huyền bí, trải thảm sao lấp lánh trong đêm. Nàng thút thít bên cạnh, tay vẫn trong trong tay chàng, chàng mỉm cười.

- Mai anh phải đi rồi, nhưng cảm ơn vì em đã nhận ra anh.

- Anh nhất định phải đi à?

- Ừ, anh chuyển về Hà Nội là để công tác mà, hết việc rồi anh lại đi thôi.

- Thế còn em?

- Anh đã chờ em hơn mười năm, em nói xem, anh có thể chờ được bao lâu nữa? Chỉ cần có cơ hội, anh sẽ…

- Anh không phải chờ em nữa đâu!

Nàng xoay người đứng đối diện với chàng, khẽ nhón chân chạm vào môi chàng và đặt lên đó một nụ hôn dài, thật chậm, thật sâu, như muốn kéo thêm thời gian của đêm, như muốn tranh chấp chàng với ánh sáng buổi bình minh. Nàng không còn thấy sợ hãi, không còn thấy đơn độc, chỉ thấy bình yên và trở về là cô bé con năm nào, luôn an toàn trong cảm giác được chở che của ai đó.

6. Hai tháng sau…

Nàng đi đi về về những chuyến xa xôi, để gặp chàng, để chăm sóc cho chàng, bù đắp những ngày nàng trách mình ngốc nghếch không thể nhận ra chàng đã luôn ở đó.


Phải, hóa ra chàng vẫn luôn ở đó. Đã chìm mình trong mưa nắng thời gian, để vẫn dõi theo mọi chuyển động trong cuộc sống của nàng. Nàng trách tại sao chàng không xuất hiện sớm hơn, chàng mỉm cười và cho rằng chưa đúng lúc. Đến khi cần thiết, chàng sẽ tự nhiên xuất hiện thôi.

Đi qua những ngày nắng xanh, con người ta sẽ yêu hơn những phút giây tĩnh tại, sẽ thấy cuộc sống tràn ngập những sắc màu…

Đi qua những miền thương nhớ, con người ta thấy mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn trong những ngã rẽ của cuộc đời…

Đi qua những sự lựa chọn, con người ta mới nhận ra điều dung dị nhất, rằng không nhất thiết phải thật xa hoa, hào nhoáng, tình yêu chỉ cần ươm một chữ “tin”…

Giống như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại, khi kể lại, chẳng đứa nào trong đám bạn nàng đủ can đảm để tin. Phải, tin một người chờ đợi mình suốt mười năm là quá hoang đường. Nhưng vẫn có chàng như thế đấy thôi, vẫn có một người vì bị ký ức tuổi thơ làm cho ám ảnh đến nỗi chấp nhận trở nên vô hình như chàng đấy thôi. Đến nàng đôi lúc còn thấy mình không thể tin được, thấy hạnh phúc của nàng quá đỗi bất ngờ. Nhưng nàng bất chấp, bây giờ, chỉ cần chàng đứng yên ở đó, nàng sẽ là người tiến đến. Hoặc giả như chàng bước một bước, nàng nhất định sẽ bước ba bước hay năm bước hay nhiều hơn thế. Làm thế nào cũng chỉ để được đến gần hơn bên chàng mà thôi.

Nàng sẽ không ngần ngại nữa, bởi nàng đâu thể tìm ra chàng một cách dễ dàng…

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Em đợi anh có lâu không?

Tôi không yêu nhưng nhớ. Không giận nhưng buồn. Không ghen, nhưng nhìn thấy bức ảnh trên facebook cậu ấy ôm ngang eo một cô bé người Việt học cùng trường, thì thấy tim nhói lên một cảm giác khó tả.

Ước gì thời gian có thể quay trở lại. Tôi khoanh tay đặt phía trước lan can và gục cằm xuống đó. Người thả lỏng như một con mèo con đang mệt mỏi sau ngày dài chạy từ nóc nhà này sang nóc nhà kia. Những cơn gió của ngày giao mùa thổi mạnh làm tóc tung bay, rối mù mịt. Gió mùa đông thì chẳng bao giờ biết quan tâm, chỉ ào qua từng đợt như những gã choai choai thích trêu trọc con gái, hoặc thảng nhẹ lướt đến độ qua rồi ta mới biết. Chẳng buồn đưa tay vuốt lại, tôi nhìn về phía xa kia, ở đó có ngôi trường cấp ba mình đã học.

***

- Mày biết nó không?

- Ai cơ?

- Duy hotboy đó. Sau một đêm thi ca nhạc đã nổi lên như ngôi sao sáng trên bầu trời trường trung học Nam Trung, đã làm nhiều trái tim các cô nàng độ tuổi 16-18 thổn thức. Một khuôn mẫu mới ra đời, khác hẳn với những gì mà các hotboy đẹp trai nhưng đa tình lại còn pha chút đầu gấu, hơi xấu nhưng có duyên ở trường này đã tạo ra – Trà say sưa như một phóng viên đưa tin chuyên nghiệp.

- Không quan tâm lắm.

- Với cũng chẳng đến – Trà bĩu môi.

- Không quan tâm lắm vì nó với cũng chẳng được mình ấy chứ – Tôi phá lên cười trêu lại.

Cậu bạn có mái tóc đen lánh, đi đôi giày cánh thiên thần, mặc áo sơ mi trắng và cái dáng cao cao đang tiến lại gần. Vài đứa con gái đứng đó nắm tay nhau thật chặt để tránh phải hét lên như “fan nữ” nhìn thấy thần tượng Hàn Quốc tới ở sân bay. Chỉ có điều cậu ấy không khiến cả đám đổ xô vào chụp ảnh, cấu xé, xin sợi chỉ áo, mà chỉ lặng thầm đứng nhìn trong sung sướng. Trà – con bạn thân của tôi cũng để lại vẻ đanh đá hàng ngay, thay vào đó là bộ mặt hiền lành với nụ cười mỉm, đứng ngay ngắn giả vờ đưa tay vuốt tóc vẻ không quan tâm.

Chẳng một cái vẫy tay, chẳng kính đen che đôi mắt thâm quầng (sau chuyến bay dài thức trắng), cậu bạn lướt qua êm ru, nhìn thẳng về phía trước nơi có đám bạn đang đứng đá cầu. Bọn con gái vẫn không mảy may cáu kỉnh, chỉ dõi theo từng cử chỉ, bước đi của chàng. Tôi có cảm giác như cậu ta mà ngã ra đấy thì cả đám sẽ xô đẩy nhau chạy lại đỡ. Mà có khi không kịp đỡ vì còn mải giành giật nhau, chèn ép nhau để mình là người chạy được lên trước nhất. Rõ là buồn cười. Tôi biết thế và bụm miệng cười một cái. Lúc lắc mái tóc, tôi quay người lên lớp để lại đằng sau đám con gái vẫn trân trân đứng nhìn. Đối với tôi chẳng có ai là Hot boy ngoại trừ bố.

Vênh váo. Tự cao. Đấy là hai tính từ tôi dành cho Duy khi lần đầu tiên nhìn thấy. Quả bóng rổ trong tay dường như muốn nhảy ra ngoài. Mặc cho lũ bạn đang lờn vờn xung quanh chỉ trực cướp bóng và cái Yến đang hét lên “Chuyền sang đây”, tôi quyết định nhấc bóng lên và ném vào kẻ đang đi ngang qua mình. Một kiểu làm quen ấn tượng mà sau này Duy nói chưa có ai dám làm thế với cậu.

Em đợi anh có lâu không?

Tôi vẫn nhớ góc sân bóng rổ. Đứng từ gác thượng của chung cư gia đình tôi ở nhìn rõ lắm. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về, mắt chỉ trực trào nước ra nhưng gió lại ngay lập tức làm khô nhanh chóng. Cảnh Duy đi bóng, cười hớn hở, dí ngón trỏ vào đầu tôi chê lười biếng không chịu để ý kĩ và tập luyện, huých vào vai tôi đau điếng khi cậu ghi điểm với cú ném từ khá xa… Nhưng giờ tất cả đã khác. Duy không còn ở đây đã ba năm. Tôi cũng đã sắp trải qua hết thời sinh viên đủ màu sắc của mình. Chẳng có gì tiếc nuối nhưng cũng chẳng thể kết thân với bất cứ ai cho cái gọi là trên-tình-bạn-một-tí.

***

- Chào em.

- Vâng ạ – Tôi hờ hững.

- Anh là Hải, bạn của anh Bình, anh Bình có giới thiệu em với anh…

- Vâng!

- Em tên gì nhỉ?

- Vâng, em là Trúc.

- Trúc xinh trúc mọc đầu đình, em xinh em đứng một mình cũng xinh.

Chị phục vụ bê ra hai cốc capuchino. Cuộc nói chuyện trở nên nhạt nhẽo làm tôi chẳng muốn cười. Đỡ lấy cốc cà phê hờ hững và một nụ cười cảm ơn xã giao, tôi nhanh chóng tự chìm vào thế giới của riêng mình.

“Cạch”, cốc cà phê bị người đối diện làm đổ lênh láng ra bàn. Màu nâu đặc quánh loang ra nhanh chóng xuống chiếc khăn trải ren màu trắng. Tôi ngẩn ngơ nhìn, cứ nhìn mãi theo vệt nâu ấy và nhớ lại. Cách đây của bốn năm cũng thế này…

- Đồ hâm! Có mỗi cốc cà phê mà bê cũng không xong thì Hot boy cái nỗi gì? – Tôi nguýt Duy.

- Bị trượt tay mà…

Thứ nước nâu của cà phê rơi rớt ra đầy tay, giày trắng và cả ở vạt áo. Cái mặt dài thuỗn ra của cậu trông đến tội làm tôi bật cười.

- Nào, lại đây, để bảo mẫu chăm cho nào…

Duy ngoan ngoãn lại gần. Đưa tờ giấy ăn ở giỏ trên bàn cho cậu lau tay, tôi rút ra trong túi giấy ướt vẫn hay mang theo để lau áo và cúi xuống lau giày. Chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ một đứa con gái cao ngạo và khinh đời như mình lại có thể ngồi xổm lau giày cho một người con trai khác, ngoài bố. Duy ngượng nên cứ hét lên “Đứng dậy” và tránh người ra xa. Cả quán gần như ngoái nhìn, cứ như thể tôi đang tra tấn đứa trẻ con mặt búng ra sữa.

***

Ti vi đang chiếu lại “Thiên thần và ác quỷ” chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Dan Brown – một tác giả mà cả hai đứa đều thích. Cái salon màu gụ trống trơn, bỗng dưng dài ra như bất tận vì có mình tôi ngồi ở một đầu. Mẹ vẫn bận nấu món chè hạt sen ở trong bếp, nhất quyết không cho con gái rượu là tôi động vào, nên giờ này tôi ngồi thừ người ở đây tư lự.

Duy đã đi lại lung tung trong nhà này. Mỗi chỗ ngó một tí, nghé một tẹo, thỉnh thoảng lại nhìn mấy bức ảnh treo trên tường thả một câu: “Ơ hồi ý Trúc trán dô nhỉ?”, “Sao không thấy Trúc giống ai trong nhà?”, rồi chạy lại phía tôi hất tung cái mái bằng “Hỉ Nhi” lên đỉnh đầu và cười ha hả mặc cho sự chống trả quyết liệt của tôi. Những lúc ấy mẹ vẫn thường chép miệng: “Đã gặp suốt ở trường rồi mà về nhà vẫn còn nhí nháu với nhau”…

Diễn viên chính đóng vai Robert Langdon đang chạy loanh quanh để tìm manh mối về vị hồng y giáo chủ đầu tiên mất tích. “Hỏng hết cả truyện” – Duy vẫn lẩm bẩm như thế mỗi khi tới tình tiết hồi hộp của phim và hai đứa lại chí chóe với nhau về cảnh này hợp, cảnh này không, phim cắt bớt chi tiết nào, làm hỏng chi tiết gì trong nguyên mẫu…

- Lấy cốc đi Trúc ơi, mẹ nấu xong rồi đây.

Mẹ cất giọng gọi và tôi đứng dậy uể oải lấy cốc.

- Thằng Duy mà nó ở đây thì ăn lấy ăn để mất.

Ừ nhỉ, chè hạt sen là món khoái khẩu của Duy. Ăn tới quên trời đất, như thuồng luồng ba ba, mất hết cả vẻ đẹp trai của Hot boy. Những lúc như vậy tôi vẫn thường hét toáng lên trêu: “Thế này mà lũ con gái nhìn thấy có mà ngất”, và Duy vẫn cười rồi thình lình khi không để ý, cậu giật chiếc cốc vẫn còn đầy chè chưa ăn xong trên tay tôi giơ cao trêu ngươi.

***

Chẳng biết sao chúng tôi thân nhau. Thân nhau tới độ một ngày giành giật nhau cái khăn giả hàng hiệu LV dưới sân trường, làm cả trường nháo nhác. Một Hot boy không đẹp trai lắm nhưng có duyên và đứng đắn, ăn mặc phong cách ngời ngời lại đang toe toét cười với cái đứa con gái nhỏ thó, mặt mày đăm đăm và chẳng có gì nổi bật hay thướt tha, kiều diễm.

Tôi cũng không biết vì sao chúng tôi thân nhau dễ thế. Cũng có thể là do lần cuối tôi dám ngáng chân cậu ấy trong căng tin rồi giương mắt lên bảo: “Đói quá, hoa mắt nhìn nhầm, chân lại bị khớp nên duỗi nhầm lúc” và cậu ấy buộc phải trả thù bằng cách cứ tan học là nắm tóc tôi kéo đi xềnh xệch suốt mấy ngày. Mấy đứa con gái là “fan cuồng” của Duy tưởng tôi bị trả thù nên hoan hỉ, đến cả cái Trà bạn thân cũng cười sung sướng. Bọn con trai thì lấy làm lạ vì ở trường này chưa có thông lệ con trai “xử đẹp” con gái bao giờ…

Kì lạ là chẳng đứa nào đi theo sau xem sự vụ ra sao, mà có theo được thì nửa đường cũng mất hút vì tôi chạy thoát hoặc Duy đuổi theo nhanh như gió. Vài bữa như thế, rồi mệt, rồi lại rủ nhau ngồi bệt xuống vệ cỏ nào đó, buôn dưa cho tới khi chán thì về.

Thế mà Duy lại đi. Học lớp 12 xong, tốt nghiệp trung học xong, tôi thi vào Đại học Công Đoàn xong thì cậu ấy cũng bay sang Thụy Sĩ bắt đầu chương trình học bổng của mình. Một người ham học và rất nỗ lực mà. Ngấm ngầm học tiếng Anh như điên, cày bảng điểm như trâu, tham gia tích cực các hoạt động của trường, của phường và ẵm cái Học bổng toàn phần ngon lành như ăn chè hạt sen.

Trà khóc thút thít như cái vòng tay giả bạc hay đeo ở cổ tay trái bị mất, còn tôi thì không. Tôi vẫn cười, vẫn đánh cậu ấy ở sân bay và nhận lại những cái huých đau điếng người. Nhưng tối về thì cay mắt. Những bản nhạc không lời của Yiruma không đủ để xoa dịu nỗi lòng và bao nhiêu tháng ngày sau đó, quen với biết bao chàng trai khác cũng chẳng có ai lấp được khoảng trống cậu ấy để lại. Một khoảng trống không rõ ràng, nhưng hễ thảnh thơi để tư lự nghĩ thì nó cứ rộng hoác và sâu hoắm dần.

Tôi không yêu nhưng nhớ. Không giận nhưng buồn. Không ghen, nhưng nhìn thấy bức ảnh trên facebook cậu ấy ôm ngang eo một cô bé người Việt học cùng trường, thì thấy tim nhói lên một cảm giác khó tả.

Duy vẫn chat yahoo, skype với tôi đều đặn hai tuần một lần; vẫn email khi gặp áp lực vì chuyện học tập. Ba năm học đại học, dù ở xa nhưng Duy vẫn xen vào cuộc sống của tôi như vẫn rất gần. Chỉ có điều, chẳng còn ai đi cùng tôi trên đoạn đường dài đầy cây xanh từ nhà tới sân bóng rổ mỗi chiều chủ nhật, chẳng còn ai mua kem rồi quệt lên mặt tôi mỗi sáng đi học thêm toán và cũng chẳng còn ai nhảy chồm chồm lên khi tôi thông báo một tin sốt dẻo lãng nhách của mình…

- Duy có bạn gái rồi hả?

- Thế lúc buồn Trúc vẫn hay lên gác thượng đứng hả?

- Duy chưa trả lời câu hỏi.

- Có cũng đúng, mà không có cũng chẳng sai.

- Trả lời thế à? Đồ hot boy kênh kiệu. Ghét!

Tôi vẫn quen kiểu trả lời thế. Kiểu trả lời nhấm nhẳng, không đúng trọng tâm làm người hỏi phát điên lên nhưng rồi lại phải xịu xuống vì mình chẳng là gì của người ta, cũng chẳng gặp được họ để bóp cổ hỏi cho ra lẽ.

***

“I wanted you to be there when I fall

I wanted you to see me through it all

I wanted you to be the one I love

I wanted you, I wanted you

I wanted you to hold me in my sleep

I wanted you to show me what I need

I wanted you to know just how down deep

I wanted you, I wanted you”.


Là nhạc chuông điện thoại của tôi. Giọng Inna cất lên buồn thảm trên nền nhạc balad.

- Gì đấy? – Tôi nhấc máy khi thấy tên người gọi là Trà.

- Nó về. Duy nó về rồi! – Giọng Trà sang sảng cất lên trong không gian ở đầu dây bên kia yên ắng lạ kì.

- Ừ, biết. Thế nó… có dẫn… người yêu về cùng không?

- Thấy thằng Kiên bảo là có…

- Ừ…

- Mày đang ở đâu?

- Chỗ cũ thôi.

- Là chỗ nào? Mà sao giọng mày kiểu gì ý?

- Ừ… Đang ở chỗ bí mật… Thôi tí nữa tao gọi lại nhé…

Tôi nghe giọng mình trượt tận đâu xa lắm. Cố gắng không để những hàng nước vô cớ trào ra, tôi quệt bỏ và tắt điện thoại nhanh chóng. Gió thổi to hơn và cơn lạnh quay quắt khiến tôi giữ chặt hai vạt của chiếc áo khoác mỏng.

Duy đã về. Có dẫn theo bạn gái. Đó không phải là việc của tôi. Nhưng tối nay sẽ là quá sức mình nếu tôi xuất hiện, giả vờ ngoác miệng ra cười tươi từ bảy giờ tới mười giờ tối và không được phép xịu xuống, thừ người ra một giây nào cả. Nhưng nếu cáo ốm và ở nhà thì lại nhấp nhổm, tò mò về cô gái kia… Tôi quệt đi hàng nước mắt vừa rớt ra. Có cái gì đó nghèn nghẹn trong tim. Lúc lắc cái đầu để xua đi những suy nghĩ vớ vẩn ấy, tôi quay người lại và định bụng sẽ về phòng nằm một chút.

Mái tóc đen nhánh. Áo sơ mi trắng bên trong chiếc áo khoác da màu đen, giày trắng cánh thiên thần và một nụ cười. Tôi khựng lại. Một nụ cười hình trăng lưỡi liềm cong lên đẹp đẽ. Chưa bao giờ tôi thấy cái từ Hot Boy lại hợp đến thế dù mặt cậu ấy không hề đẹp mĩ miều như những diễn viên Hàn Quốc. Những giọt nước mắt vừa cố ngưng lại nhưng vẫn dâng đầy trong mắt, từ từ rớt ra, thi nhau rớt ra, đua nhau rớt ra không kìm ném nổi.

- Bạn gái đâu?

Tôi lấy hết sức hít nước mũi vào trong và quệt nước mắt, nói to. Giọng như muốn vỡ ra. Gió rít qua kẽ mấy tán cây làm tôi rùng mình vì lạnh. Tôi ghét mùa đông, vì phải mặc đủ ấm để khỏi ốm, vì phải một mình chống lại những cơn gió lạnh căm căm, những cái rét thấu xương thịt, mà chẳng có đến một bàn tay siết chặt tay mình.

Duy vẫn cười, đi lại dần phía tôi. Rồi đột ngột choàng tay ra ôm gọn tôi vào lòng:

- Bạn gái à, em đợi anh có lâu quá không?

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Màu nắng. Tuổi xanh. Bài tình ca dang dở…

Tuổi xanh trong mỗi người là hành trang cho tương lai. Ai đó cũng có quyền lựa chọn, dừng lại hoặc đi tiếp. Nhưng tuổi trẻ với những niềm đam mê chinh phục không cho phép trái tim non trẻ bị khuất phục bởi bất kỳ điều gì.

1. Bông.


Nhà Du có nuôi một con mèo tam thể, bộ lông của nó là thứ làm cho Du cảm thấy thích thú nhất. Cô chiều chuộng con vật cưng hơn bất cứ thứ gì. Khi đi học phải chắc chắn rằng nó ở nhà sẽ được chăm sóc cẩn thận, lúc về sẽ đảm bảo nó được ăn đồ ngon, uống sữa đến căng tròn bụng. Du thường ôm nó vào lòng khi ngồi ghế xem tivi, cũng thường áp nó vào má để nựng nịu. Với mọi người trong nhà, Du với con Bông giống như hai chị em, thậm chí còn quấn quýt, gắn bó hơn thế. À, hệt như hình với bóng. Ở góc phòng của Du có một cái nôi nhỏ cho Bông, nếu thích thì đặt nó vào đó, kéo chăn lên đắp đàng hoàng, bằng không thì bế nó nằm hẳn lên giường với Du, hai “chị em” ngáy tít.

Sáng nay Du đi học vội, có vẻ quên cài then cửa, con Bông lâu ngày không được ra ngoài nhìn thấy cửa mở bèn phi ra theo chủ. Khi Du đạp xe đi xa tít, con Bông chạy theo không kịp, đứng ngẩn ngơ nhìn, cái đuôi màu trắng đong đưa đong đưa, đôi mắt màu hổ phách cứ nhìn theo bóng Du hun hút, bộ lông màu tam thể rạp mình mềm mại giữa lòng đường rải sỏi. Nắng lên vàng ươm, con Bông nằm ườn ra đón nắng.

Du đi học về, tìm Bông khắp nơi, hỏi tất cả mọi người trong nhà đều không ai thấy nó. Bình thường thấy Du về chưa cần cất tiếng gọi nó đã sẵn sàng xà vào lòng Du mà nũng nịu, dụi dụi mấy sợi ria mép vào lòng bàn tay

Du ra chừng đang khát sữa. Du lang thang khắp phố, gọi nó khan cả cổ, nước mắt cứ chực rơi. Nếu con Bông mà làm sao thì Du sẽ buồn phát ốm…

Tối lên đèn, Du lạc bước sang công viên gần khu nhà, thấy cậu bạn cùng lớp đang ngồi loay hoay, nhận ra sự có mặt của Du, cậu chàng mỉm cười chào.

- Du à, cậu cũng đi tập thể dục à?

Dũng đưa mắt nhìn một lượt thì thấy dáng vẻ Du không giống như một người đi tập thể dục, trên người vẫn là bộ đồng phục ở trường, áo trắng váy xanh, đôi mắt buồn rượi.

- Không. Tớ tìm con Bông nhà tớ. Nó lạc mất rồi.

Du như chực khóc, Dũng bối rối ngồi lại gần, tối đó cậu đã ngồi bên cạnh Du một lúc đủ lâu, chờ đợi cô bạn
khóc sau đó đưa cô bạn về nhà. Lần đầu tiên Dũng thấy con gái khóc, lại ở một khoảng cách rất gần. Thật sự thì… cậu không biết nên làm thế nào cho ổn, cứ lặng lẽ cho cô bạn mượn vai…

2. Màu nắng.

Từ sau buổi đó Dũng chú ý đến một người trong lớp, cô bạn gái tên Du. Du hẳn là một cô gái rất lạ, không giao tiếp rộng với bạn bè, mọi thứ cầm chừng ở một mức độ vừa phải. Kể cả những cô bạn khác cũng khó có thể làm Du mở rộng lòng mình hơn. Với Du có vẻ như không quan tâm lắm đến mọi chuyện ở lớp, cô nàng cũng không có nhu cầu để ai đó trong lớp quan tâm đến mình. Dũng có thử một vài lần ra bắt chuyện, Du cũng chỉ mỉm cười, rồi lướt qua.

- Ê, mày nhìn thấy ai kia không?

Thằng bạn ngồi cạnh chỉ vào Du, thì thầm bên tai Dũng.

- Du, làm sao?

- Hôm qua có trận cãi nhau với lớp trưởng, bật dã man. Bình thường tưởng nó giả câm giả điếc, cứ lờ đi cho qua, thế mà cũng ghê gớm phết.

- Có vụ gì à? Lúc nào?

- À, hôm qua mày về sớm một tiết, tiết cuối. Lớp trưởng ghi tên nó vào đội văn nghệ, nó không ưng, không nhận lời, con bé lớp trưởng mới lên lớp cho về cái tội công hiến cho lớp này nọ, cái Du nó nổi điên lên, làm cho một trận…

- Xong rồi sao?

- Chả sao, mày biết mà, hai đứa con gái to tiếng thì chẳng mấy thành cái chợ. Thầy giáo vào dẹp loạn, con Du khóc, con lớp trưởng cũng khóc. Bọn con gái thật là, chẳng ra làm sao, hở tí là khóc loạn lên.
Thằng bạn chim lợn được ít thông tin cho Dũng lại quay đi khi thoáng thấy Du nhìn sang phía Dũng. Du mỉm cười, ném ra phía Dũng một tờ giấy, cậu chàng nhanh tay bắt lấy, nét chữ tròn trịa nắn nót, xinh y hệt chủ.

- Lát tan học cho tớ về nhờ với nhé, xe tớ bị hỏng rồi ^___^

Dũng ngước lên thì Du vẫn còn nhìn như chờ câu trả lời nhanh gọn, cậu chàng gật một cái gọn lỏn, miệng cười không thể tươi hơn.

- Ok!

Tan học, Du chờ ở cổng trường từ bao giờ, Dũng tất tả cho xe lại gần, cảm thấy xót ruột vì để Du phải chờ dưới nắng lâu như thế nhưng cô nàng cũng chỉ cười, ngồi lên xe kiểu ngồi một bên. Con gái thật khổ, mặc váy nên cứ phải nhẹ nhàng ý tứ. Cơ mà Dũng thấy Du mặc đồng phục xinh lắm, kiểu ngồi cũng rất duyên. Duyên và yêu lạ.

- Hôm qua ở lớp có chuyện gì à?

- Ừ. Không đâu bạn ấy tự ý ghi tên tớ vào đội văn nghệ, không hỏi han một tiếng. Tớ không thích bị áp đặt.
Du ngồi sau đáp gọn, thở dài. Dũng chỉ nói qua loa, về Chi – lớp trưởng, một cô nàng lúc nào cũng năng nổ, nhiệt tình với hoạt động của lớp. Hơn nữa, năm nay là năm cuối, chắc hẳn Chi muốn gián tiếp kéo Du vào hòa đồng với lớp hơn. Du ngồi sau nghe vậy chỉ im lặng, tay nắm hai bên hông Dũng buông lơi. Dũng tinh ý.

- Này, nắm chặt vào đi kẻo ngã, đoạn này đường sóc đấy!

Nói rồi Dũng cố tình cho xe đi vào chỗ sóc, Du đành phải nắm vào hai bên hông như cũ, nắng nhuộm vàng con đường rải sỏi, màu nắng chan hòa như màu mật, tiếng Dũng cười giòn tan, Du nghe tiếng tim mình hơi loạn nhịp.

Màu nắng trong veo, màu mắt Dũng trong veo. Du lơ là một phút đã bị lỡ nhịp mất rồi.

Màu nắng. Tuổi xanh. Bài tình ca dang dở…

3. Tuổi xanh.

Du về tới nhà thấy con Bông nằm cuộn khoanh ở cửa, mừng vui không hết, ôm chầm lấy nó. Bố mẹ ra ý mắng yêu vì chưa gì hôm nọ đã khóc lóc ầm lên. Du vứt balo xuống nhà, bế Bông chạy một mạch sang nhà Dũng. Nhà Dũng cùng khu nhà Du ở, mấy hôm trước bị lạc mất Bông nên Du mới biết. Hóa ra là cũng có duyên, có duyên lạ…

Ngó qua nhà không thấy đâu, Du cho Bông dạo sang công viên. Công viên tầm chiều muộn thưa người đi thể dục hơn, ai nấy vội vã về với bữa cơm chiều. Đến gốc phượng vĩ đỏ rực màu hoa, thấy Dũng đang ngồi tần ngần ở đó, Du chạy ù đến.

- Ngẩn ngơ gì thế?

- À không… Ơ mà tìm thấy con Bông rồi à?

*Gật… gật*

- Tớ bế nó một lúc nhé!

Dũng đón lấy Bông từ tay Du, phút bất cẩn có chạm sượt qua tay cô nàng, hai cô cậu đỏ bừng mặt, không gian im bặt, chỉ còn con Bông là hiếu động, quay trái quay phải, liếm tay Dũng lại quay sang nũng nịu với Du. Được một lúc thì cả hai bật cười.

Lúc Du cười, nhìn nghiêng, nụ cười rất đẹp. Đôi mắt Du sáng và hồn nhiên hệt như trẻ nhỏ. Cuộc sống của Du có lẽ là cuộc sống của một cô công chúa, được quen chiều chuộng, sống trong khuôn phép và chẳng mấy khi nổi loạn. Du nhẹ nhàng, tinh tế và sâu sắc. Nhưng Du ngại tiếp xúc với những người lạ, những người không cho Du cảm giác an toàn. Khi có cảm giác an toàn, Du sẽ coi như đó là một bến đỗ của cảm xúc, buồn vui đều tìm đến. Giống như vị trí của Dũng trong cô bé lúc này, khi buồn vui đều nghĩ đến, một cách tự nhiên và vô tư. Tuổi ô mai có những cảm xúc đầu chớm nở, Dũng mỉm cười, say mê ngắm nhìn nụ cười sáng như thiên thần của cô nàng ngồi cạnh.

- Du này, tham gia đội văn nghệ đi.

- Sao cơ? Lớp trưởng nhờ cậu thuyết phục à?

- Không. Vì tớ muốn tớ với cậu cùng hát một bài. Được không?

Du sững sờ. Lời đề nghị của Dũng Du chưa từng nghĩ tới. Trời tối dần, trong công viên vắng hoe, Dũng kéo tay
Du ra về và hẹn câu trả lời vào sáng mai, khi cậu chàng qua đón cô nàng đi học.

- Nhớ nhé! Mai tớ qua đón, rồi trên đường đi cho tớ biết câu trả lời luôn, được không?

4. Điệu Slow motion…

Sáng sớm Dũng có mặt trước của nhà Du. Nhìn thấy sự xuất hiện của Dũng, bố mẹ Du có chút ngạc nhiên. Bình thường con gái chủ động đi học, không cần ai đưa đón, lại chẳng mấy khi có bạn về chơi, sinh hoạt trên lớp cũng không nói nhiều về bạn bè. Hẳn là một cậu bạn đặc biệt đối với Du. Lúc Du đi ngang qua thấy sự ngỡ ngàng của bố mẹ, Du mỉm cười:

- Dũng học cùng lớp con, nhà ở cùng khu mình, hôm nọ đi tìm con Bông con mới biết. Hôm nay có chút chuyện nên cậu ấy tiện qua đèo con đi cùng. Con đi học đây ạ.

Bố mẹ Du à lên đầy cảm thán chào con gái đi học, bế con Bông trên tay, mẹ Du hỏi nhỏ:

- Mày biết tất cả phải không? Con bé rất khả nghi có đúng không? Đi đâu nó cũng cho mày đi theo, hẳn là biết rồi. Không nói thì trưa nay cắt cơm, chỉ cho uống sữa thôi.

Con Bông dụi dụi vào tay mẹ Du rồi “ngao” lên nũng nịu. Nó sẽ chẳng bao giờ bán đứng cô chủ nhỏ, nhưng nếu để cứu đói cái dạ dày thì cũng… có thể lắm chứ.

Trên đường đi Dũng hồ hởi nói chuyện, vờ quên đi câu trả lời mà đã hẹn trước sẽ phải được nghe từ Du. Du ngồi sau, vẫn ngồi chéo và hai tay bám nhẹ vào hai bên hông cậu bạn. Nắng sớm đầu ngày tạt qua những cành phượng vĩ, gió khẽ mơn man làm rơi rớt những cánh hoa đỏ trên vai Dũng, Du với tay nhặt lấy, phủi áo cho cậu bạn. Phút giây đó như chậm lại, thời gian khiến Dũng ngại ngùng, Du ngồi sau không để ý thấy điều đó, vẫn hồn nhiên khe khẽ hát.

- Du này, câu trả lời của tớ…

- Nếu tớ đồng ý thì chúng ta sẽ hát bài gì?

Dũng mỉm cười, cho xe đi nhanh hơn vì phấn khích. Thật ra trong đầu Dũng rỗng tếch, là tự ý nói ra như thế chứ chưa hề có ý kiến với lớp trưởng về tiết mục song cả của Dũng với Du. Nhưng Dũng đoán là chỉ cần Du đồng ý, lớp trưởng cũng sẽ gật đầu. Chỉ có điều, hát bài gì? Đầu óc Dũng như trên mây, chân đạp nhanh, xe lao đi đầy phấn khởi, Du ngồi sau mỉm cười, nắm chặt hơn vào hông cậu bạn, vừa cười vừa mắng mỏ.

- Này, cậu đi chậm thôi, đến nơi quay lại không thấy tớ đâu thì khổ đấy!

5. Lối rẽ…

Cuối cùng thì màn thương thuyết với cô bạn lớp trưởng cũng xong. Lúc nói ra tiết mục song ca cô bạn có vẻ hứng thú, nói tên Dũng với Du thì cô bạn tròn xoe mắt.

- Cậu cừ đấy, lôi được cả Du ra hát song ca cùng.

Dũng ngượng ngùng giả lảng quay đi.

- Chốt thế nhé!

Những ngày gần cuối năm học không khí “nóng” hẳn lên, Dũng vẫn hay cùng Du ra công viên buổi chiều cho con Bông đi dạo. Có những buổi hai đứa cùng ôm chồng sách sang nhà nhau để học. Không khí ở lớp có “ban-căng” thế nào thì hai đứa vẫn cảm thấy dễ chịu. Có lẽ là vì đồng hành bên cạnh nhau, ngày càng trở nên thân thiết và gần gũi nên chẳng màng đến mấy chuyện đó. Con đường rải sỏi, xanh tán cây trước nhà cũng trở nên quen thuộc với cảnh chàng chở nàng trên xe đạp, nàng ngồi nghiêng một bên, hai người cùng trong bộ đồng phục trường, nhìn ngộ mà hay, cảnh tượng đẹp và trong sáng vô cùng.

Ngày thi tốt nghiệp đến gần, trước ngày thi một hôm Dũng có hẹn Du ra công viên tản bộ.

- Du đăng ký thi trường nào ấy nhỉ?

- Ừm… Du chuẩn bị hồ sơ du học.

- Du không thi đại học à?

- Du đã xin được học bổng rồi, chỉ còn chờ tốt nghiệp xong thôi.

Dũng cúi đầu, không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở nên như thế. Đáng ra Du nên nói cho Dũng biết điều đó chứ? À mà không, trước khi trở nên thân thiết với Dũng, Du cũng đâu có nói với ai. Hơn nữa, đây là quyết định của Du, của gia đình Du, tại sao phải đi nói với Dũng.

- Du sẽ đi đâu và đi trong bao lâu?

- Chuyện đó không quan trọng đâu. Quan trọng là chúng ta thi tốt nghiệp cho thật tốt. Còn Dũng thi đại học đạt kết quả cao nữa.

- Nói đi, với Dũng thì quan trọng đấy…

Du rảo bước đi lên phía trên Dũng trầm ngâm. Việc thú nhận thật khó, nhất là với Dũng. Vì Du đã có con đường riêng để đi, để lựa chọn, nên Du học cách lánh xa bạn bè. Phần vì sợ hãi, phần vì không muốn người khác vì mình mà cảm thấy bị tổn thương.

Từ bé cho đến lớn, Du chuyển trường không ít lần, mỗi lần chuyển trường lại phải chia tay bạn bè. Đối diện với những giọt nước mắt chẳng dễ dàng chút nào. Chính vì thế mà khi học cấp ba, Du cố chấp tách mình ra khỏi tập thể. Du sợ mình gắn bó quá sâu, quá nhiều tình cảm thì khi ra đi sẽ không đành. Chỉ có Dũng là một ngoại lệ, dù biết trước vẫn cố chấp lún sâu vào. Cho đến khi Du đi, chắc chắn hình ảnh Dũng sẽ còn mãi đó, với bộ đồng phục học sinh nam khỏe khắn, với những chiều công viên tập thể dục, với những lần đèo Du đi học và không ngừng kể chuyện. Kỉ niệm với Dũng là kỉ niệm về thời học sinh cuối cấp đẹp nhất, trong sáng nhất. Đẹp hệt như màu nắng một buổi trưa tan trường.

- Du, sao cậu không trả lời?
Dũng đi bên cạnh chậm rãi hỏi, trong chất giọng đó có thấm một giọt buồn.

- Tớ qua Pháp, học trong khoảng ba đến năm năm.

- Sau đó sẽ về Việt Nam chứ?

- Tớ không biết chắc nữa.

- …

Thấy Dũng im lặng , Du biết phần nào cảm xúc của Dũng lúc này. Bản thân Du cũng không hề thấy vui vẻ. Chuyện đi du học là chuyện được định ra trước khi trở nên thân thiết với Dũng. Nếu Dũng xuất hiện trước, biết đâu Du sẽ đi theo một hướng khác, một hướng mà có cánh cổng đại học nào đó ở đây và Du là một tân sinh viên mới. Nếu vậy, khoảnh khắc này sẽ là lúc Du cùng Dũng nói ra những lời hứa cho tương lai, sẽ hẹn gặp vào một ngày không xa, khi mà cả hai cùng là tân sinh viên của trường đại học nào đó.

Nhưng tất cả chỉ là giả định, mà Du thì đang sống rất thật ở thì hiện tại. Ngay cả Dũng cũng vậy.

Cả hai cùng im lặng rất lâu, đi một đoạn dài trong công viên, trăng sáng vằng vặc. Dường như những điều Dũng muốn nói với Du đã được chôn sâu vào trong tim. Lúc gần về, Dũng ngập ngừng.

- Thật sự buồn khi nghe tin này, nhưng tớ nghĩ, tớ và cậu sẽ ổn thôi. Tớ sẽ là sinh viên mới, cậu cũng sẽ nhập trường và hòa nhập tốt với bạn bè bên đó. Nhưng mà… đừng quên tớ nhé.

Khi nghe những lời đó Du đã suýt bật khóc. May là ánh đèn màu vàng nhạt, may là Du cúi người và may là gió lướt qua rất nhẹ, chưa đủ làm rơi hạt nước đọng trên mi mắt. Dũng ra về, Du còn đứng một lúc lâu cho đến khi bóng cậu bạn đi khuất.

Thật ra, Du muốn cảm ơn cậu ấy nhiều quá, người đã đi cùng Du một đoạn dài, cho Du biết cảm giác của tuổi ô mai tinh khôi…

Và Du còn thời gian cho một bài hát, một bài song ca với Dũng, đó cũng sẽ là những kỉ niệm đẹp cuối cùng thời học sinh trước khi Du ra đi…

Tuổi xanh của Du, của Dũng, của bạn bè đồng trang lứa xét cho cùng là một tuổi xanh chan hòa màu nắng. Tuổi xanh trong mỗi người là hành trang cho tương lai. Ai đó cũng có quyền lựa chọn, dừng lại hoặc đi tiếp. Nhưng tuổi trẻ với những niềm đam mê chinh phục không cho phép trái tim non trẻ bị khuất phục bởi bất kỳ điều gì.

Du đã chọn đi một con đường khác, Dũng cũng có riêng cho mình một con đường để đi sau này. Có thể sẽ không còn điểm chung nào nữa, nhưng Du tin rằng mình may mắn khi đã cùng cậu bạn ấy đi chung một đoạn.
Lúc nửa đêm, Du có nhắn cho Dũng một tin.

“Này, còn tiết mục song ca của tớ với cậu nữa. Hôm tổng duyệt cậu bị ốm không đi, cậu còn nợ tớ, biết không?”

Reply từ Dũng.

“Ừ, tớ nhớ. Thế nên sau này có gặp lại cậu, tớ cũng sẽ nhắc đấy. Cậu yên tâm đi, dù trên đất Pháp hay ở Việt Nam, tớ đều muốn song ca cùng cậu”

Đêm khép lại, những trái tim khờ dại vẫn rung lên những nhịp đập diệu kỳ. Nhịp đập cho tương lai tuổi trẻ, nhịp đập cho tình bạn bè và những tình cảm có-thể-đi-xa-hơn-thế…

***

Ba năm sau, ngày họp lớp, Dũng đang là sinh viên năm ba của trường Bách Khoa Hà Nội, cậu cũng về dự cùng các bạn. Đa số mọi người đều đông đủ, chỉ thiếu một vài người, trong đó có Du. Ai đó đã nhắc về cô bạn ấy.

- Này, ngày xưa Du đi du học mà kín tiếng nhỉ? Mãi mới biết là cậu ấy không thi như chúng mình.

- Ừ, nghe bảo chuẩn bị từ lâu rồi, đến lúc là đi luôn thôi.

Dũng nhoẻn cười. Ba năm trước là Du đã quyết định trước một bước. Ba năm sau là đến Dũng. Cậu đã làm mọi thứ tốt nhất có thể cho gia đình, bây giờ là đến lúc làm một cái gì đó cho riêng mình. Suốt ba năm, Dũng miệt mài học tập, tham gia các hoạt động tình nguyện và liên kết giữa các chương trình học. Cậu săn được một học bổng đi Pháp trong khoảng thời gian hai năm, một khóa học trao đổi sinh viên của một trường đại học bên đó với Việt Nam. Dũng chưa cho bất kỳ ai biết tin này, kể cả Du, người vẫn trao đổi thường xuyên với Dũng qua email và cũng là người đang sống bên đó. Trong bức email gần nhất gửi cho Du, Dũng đã viết một câu hỏi mở.

“P/s: Tớ còn nợ cậu một bài song ca nhỉ? Nếu có thể, tớ qua bên đó để đền cậu được không?”

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Tôi yêu em, Joana

Anh đã gặp một cô gái váy xanh tóc ngắn phanh kít trước lũ trẻ, và đó là khoảnh khắc đẹp nhất anh từng thấy.

Tôi gặp Joana khi đang làm "thầy nuôi dạy hổ" – dắt 1 hàng 10 đứa bé xinh xắn và tinh nghịch băng qua đường. Cứ mỗi người đi xe dừng lại, tôi lại ra hiệu cho lũ trẻ đứng khoanh tay: Cháu chào cô, cháu chào chú ạ. Chúng hăng say làm điều đó đến nỗi trong khoảng mươi phút, tiếng chào đã át hết tiếng còi xe cộ. Tuy vậy, nét mặt ai cũng rạng rỡ:

- Đi tham quan hả cháu, các cháu tham quan được nhiều chưa?

- Các bé ngoan lắm, đi vui vẻ nhé!

- Dạ, cháu chào cô, cháu cám ơn cô.

Trong số người dừng lại có một cô gái tóc ngắn, váy xanh phanh kít đột ngột. Cô gái nhảy xuống xe, vội vã lấy tay lau mồ hôi và mỉm cười chào khi lũ trẻ khoanh tay đứng trước mặt. Không biết có phải vì ánh nắng hay không mà mặt cô ấy ửng đỏ. Cô gái nở nụ cười rất tươi, đẹp đến nỗi khiến tôi thần người 1 lúc:

- Chao ôi, princess!

2 tháng trước

Tôi làm việc ở văn phòng "gia sư tâm lý". “Gia sư tâm lý” là cách tôi nói vui về công việc của mình và người thân quen vẫn hay trêu đùa tôi như vậy – 1 thằng con trai 21 tuổi, sinh viên Học Viện Tài Chính, ngoài việc học và làm "thầy nuôi dạy hổ" thì part time ban đêm là “nghe tâm sự của phái nữ”. À thì tôi là tư vấn viên, chuyên mục tình yêu, và khách hàng chủ yếu là “phía bên kia” với đủ mọi lứa tuổi.

1 dòng new message mới đập vào mắt.

Dear Mr. Gia sư

Em không biết tình yêu là gì. Theo như bạn bè em nói, nó ngọt ngào lắm mà cũng cay đắng lắm, như cafe vậy, mà em không thích uống cafe, nói thẳng ra là không biết uống. Vị của nó khiến em nôn nao dễ sợ. Em vốn không quan tâm đến chủ đề tình yêu nhưng bây giờ em lại hơi “thích thích” 1 cậu bạn. Chỉ là đơn phương thôi, vì em hay ngắm người ta khi người ta lang thang vào các buổi chiều. Cảm giác này thật khó chịu. Anh có thể cho em biết làm thế nào để cafe có vị ngọt không? Vì em không muốn kết quả sự “thích thích” của mình có vị đắng. Em cám ơn

Kí tên: Princess Joana


Tôi yêu em, Joana

Một tin nhắn thông thường – tôi mỉm cười chuẩn bị reply lại. Trong gmail đột nhiên có lời mời chat. Vốn không quen nói chuyện với khách hàng, nhưng hôm nay tôi bỗng rảnh nên accept. Nick gmail nhảy múa từng dòng chữ:

-Em chào anh, em là princess Joana. Mail của em anh cứ để đấy thôi, đừng public công khai nhé. Em sợ lên báo lắm.

Tôi rep lại:

-Em không muốn biết câu trả lời cho câu hỏi của mình à?

Princess Joana is typing…

- Dĩ nhiên có, nên em mới send request chat chit với anh. Em muốn biết câu trả lời trong bí mật. Vì nếu cậu ấy biết princess cũng thích một người thì sẽ thất vọng lắm. Dù mail của em không chỉ đích danh ai nhưng em sợ nếu đọc cậu ấy sẽ nhận ra được…

-Em biết không? Em là trường hợp đầu tiên “được” request đấy.

- Em cảm ơn!

Một cô gái thú vị – tôi nhủ thầm. Mình chưa có người yêu, nhưng nếu yêu 1 cô “princess” thú vị thế này thì cũng thích – dòng cảm nghĩ thoáng qua.

- Mai anh nói chuyện với em tiếp được không? Màn hình báo scroll down to see the new message

- Mai anh bận rồi, nhưng em có thể đặt lịch hẹn.

- Ok, vậy khi nào anh rảnh?

- Tối thứ tư và tối chủ nhật.

Từ đó, thỉnh thoảng tôi vẫn chat chit với vị khách thú vị này. Rồi bẵng đi 1 thời gian, tôi không thấy princess Joana nữa, trong lòng cũng không mấy để tâm, vì tôi có nhiều việc để làm. Tuy nhiên, một ngày trước đó, tôi bỗng mong nhìn thấy nick cô ấy sáng. Để làm gì tôi cũng không biết nữa, chỉ mong được trò chuyện và tìm kiếm một giọng điệu thân quen mà trước đó đã rất ấn tượng.

Trở lại thời điểm tôi ngơ ngẩn bất chợt

Cô ấy quá đáng yêu, và tôi dường như quên béng princess Joana lẫn lũ trẻ. Nụ cười và điệu bộ của cô ấy như bừng sáng trong nắng, nhất là đôi gò má hơi ửng đỏ và ánh mắt long lanh tinh nghịch. Cô ấy đeo ba lô, đi giày thể thao, trông bụi và “yêu” không thể tả. và tôi chắc chắn 1 điều, tôi bị “say nắng” – là “vấn đề” mà biết bao “khách hàng” của tôi gặp phải trong cái tuổi dở dở ương ương này.

Tối đó, tôi bần thần không ngủ được. Giở laptop đọc những dòng message thân quen, tin nhắn của princess đập vào mắt.

Hôm nay em đã gặp bạn ấy, gặp trực tiếp. Nom bạn ấy quá bảnh trai đến mức em không nói được 1 lời nào, chỉ biết giơ tay chào. Em thấy lúng túng. Liệu cafe có mất vị đắng được không anh? Vì em sợ, nếu nói ra, chất ngọt ngào lại biến thành đắng mất…

Tôi rep lại, nhưng dường như không ăn nhập câu hỏi:

- Anh biết cảm giác của em, biết sự khó chịu khi phải say nắng 1 người, vì anh cũng đang thích thích 1 cô bạn. Em nói xem liệu anh có nên tìm kiếm và nói suy nghĩ của mình cho cô ấy biết không?

- Cái nà… nên chứ... princess Joana is typing... người đau khổ nhất không phải người thất bại mà là người không dám làm, và giữ nỗi đau khổ trong lòng. Anh nên nói cho người ấy biết.

- Nhưng anh cũng sợ cafe có vị đắng.

- Cái này... em cũng sợ, nhưng em nghĩ con trai sẽ dũng cảm hơn. Hơn thế nữa, anh còn là Mr.Gia sư cơ mà.

1 tuần sau

- Chúng cháu chào cô ạ.

Chiếc xe đạp màu hồng phanh kít 1 cái, chủ nhân trên xe nở nụ cười – nụ cười làm tôi ngơ ngẩn.

- Chị chào các em, gọi chị là chị các em nhé.

- Chúng em chào chị ạ.

Giọng nói dễ thương đến mức tim tôi đập đánh thịch. Và khi cô ấy vén tóc quay đi, tim tôi đập thịch tập 2.

Sao lại có người dễ thương đến thế.

Mr.Gia sư à.

Hôm nay em cố tình qua con đường đó để gặp bạn ấy. Nom bạn ấy thật nam tính với chiếc áo sơ mi và đôi giày thể thao. Tim em đập loạn lên, em không biết phải nói thế nào mà quay đi luôn. Chắc bạn ấy nghĩ em bất lịch sự lắm. Thôi em sẽ không tỏ tình nữa vậy, vì em đã để lại ấn tượng xấu trong mắt bạn ấy mất rồi.

1 tuần nữa đến

Tôi dắt lũ trẻ đi dạo quanh công viên, giảng giải về từng loại cây và cách chăm sóc chúng. Lũ trẻ “vâng, dạ” rất chuyên nghiệp. Trong lúc tôi đang say sưa thì cô gái ấy đến. Cô ấy dựng xe gần ghế đá công viên, ngồi xuống mở lap ra gõ gõ, đọc đọc. Bọn trẻ lại chào ầm lên:

- Cháu chào cô ạ, chúng em chào chị ạ.

- Chị chào các em, các em ngoan lắm. Giọng nói làm tim tôi đập lỡ 1 nhịp. Quái lạ, sao chỉ có hai lần gặp mà tim tôi có thể giở chứng nhiều đến thế.

Lần này tôi bạo dạn hơn

- Lũ trẻ có vẻ thích bạn, bạn dẫn chúng đi tham quan cùng được không?

Cô ấy ngần ngừ rồi gật đầu.

Hôm đó tôi đã có 1 ngày rất vui vẻ. Tuy cả 2 cùng “câm như hến”, nhưng đi bên cạnh cô ấy quả thật rất vui. Cảm giác rất ấm áp và dễ chịu. Tôi không biết cô ấy nghĩ thế nào, nhưng với tôi, điều đó là quá đủ.

Dear Mr.Gia sư

Hôm nay em rất vui, lần đầu tiên được đi cùng với bạn ấy. Cảm giác thế nào nhỉ? Vừa hồi hộp vừa thú vị, như thử thách bản thân mình ấy. Anh cũng thử đi, vì làm quen 1 người cũng không khó lắm. Em thật sự đã làm được, phải không nào?


***

Tôi quyết định làm quen với 1 người – là cô ấy. Làm quen theo kiểu nói chuyện thôi, vì lúc trước tôi không nói được 1 câu nào ra hồn. Bạn ấy thường ra công viên vào tối thứ 2, và giờ là tuần thứ 3 của tối thứ 2 đầu tiên chúng tôi gặp mặt. Đồng hồ chỉ 6h, quyết định làm quen khiến tôi run bần bật.

Đồng hồ chỉ 7h- sự “run” trong tôi kìm lại 1 chút, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

8h, tôi gần như mất hi vọng...

9h. Lần này thì tôi chắc rằng: cô ấy không đến.

Thế đấy, khó khăn thường đến khi chúng ta quyết định rẽ sang hướng mới. Đường đến với tình yêu vốn lắm chông gai mà ngay lần đầu tôi đã bị vấp ngã. Liệu có thể có lần sau? Liệu cô ấy có còn xuất hiện? Mà nếu có, chắc gì tôi đã đủ can đảm “tỏ tình”.

Dear Mr.Gia sư

Tuần rồi em có hơi mệt. Em bị sốt, và mẹ cấm em ra khỏi nhà. Em rất nhớ bạn ấy, và nhớ cả anh nữa. Em đã suy nghĩ rất nhiều. Liệu em có nên tỏ tình với bạn ấy không? Vì càng gần em càng cảm thấy không thể thiếu bạn ấy. Mà em sợ, con gái nói ra trước sẽ mất duyên. Em sẽ không còn được coi trọng nữa. Mong anh cho em lời khuyên.

Hừm, không chỉ có princess, Mr Gia sư cũng cần được HELP


Tuần kế tiếp

- Chúng em chào chị ạ.

- Ngoan lắm các em, chị thuộc hội sinh viên. Hôm nay hội sinh viên sẽ đi phát quà cho các em. Mỗi người 1 chiếc kẹo, các em xếp hàng từ từ lấy nhé.

Hai, ba chiếc áo xanh tiến đến trước mặt, mỗi người cầm một giỏ kẹo, trong đó có cô ấy. Tim tôi đập đánh thịch. Nó đập mạnh hơn bao giờ hết. Tôi đến vỡ tim mất thôi, vì trong đầu tôi đâu đâu cũng có hình bóng cô ấy.

- Anh có lấy kẹo không? Cô ấy tiến đến hỏi. Tôi lắc đầu. Cô ấy chìa ra 1 hộp quà.

- Quà của hội sinh viên tặng. Khi về hãy mở ra nhé.

Quà của hội sinh viên

Dear “Thanh Nguyễn”

Cậu đừng hỏi tại sao tớ biết tên cậu. Thật đáng xấu hổ khi nói “tớ để ý cậu lâu rồi mà”. Sự thực là, tớ đã băn khoăn rất nhiều, và giày vò một đống khi quyết định nói ra: tớ thích cậu. Tớ để ý cậu được 4 tháng 29 ngày rồi. Và kỉ niệm 5 tháng để ý, tớ gửi cái này cho cậu, chỉ để cậu đọc thôi. Chấp nhận lời làm quen của tớ nhé.

P/S: Nếu muốn trả lại thì mai 6h tại công viên, đây là số điện thoại của tớ.

Ký tên: Princess Joana

Dear Mr.Gia sư

Hôm nay em đã tỏ tình với bạn ấy, cảm giác thật ngọt ngào. Em không biết bạn ấy có nhận lời không, vì em vẫn sợ cafe có vị đắng. Anh có thể cho em biết, khi nào cafe hết đắng không anh? Vì em sợ, nếu tình yêu có vị đắng, em sẽ nôn nao và khóc đến không chịu nổi mất.


10 năm sau...

Tôi khẽ cựa mình. Bà xã vẫn đang tay trong tay, ngủ ngon lành. Qua bao nhiêu năm, cô ấy vẫn xinh đẹp và đáng yêu như thế. Tôi với chiếc laptop, mở đống email cũ, đọc lại mẩu tin nhắn đã save cẩn thận. Bật mí: cả câu hỏi và mẩu rep năm ấy đều được public trên báo. Nội dung:

Dear princess Joana!

Anh đã gặp một cô gái váy xanh tóc ngắn phanh kít trước lũ trẻ, và đó là khoảnh khắc đẹp nhất anh từng thấy. Anh đã bắt gặp một cô gái đội mũ trắng, đi giày thể thao dựng xe trong công viên, có giọng nói rất ngọt ngào và nụ cười mê lịm. Cũng cô gái ấy mặc áo xanh phát quà cho các em nhỏ, và đó là khoảng thời gian đẹp nhất anh có được...

Em à,

Cafe có ngọt có đắng, tùy theo cách chúng ta nghĩ nó như thế nào. Có người bảo cafe rất ngọt, nhưng uống xong rồi, lại cảm thấy vị đắng. Có người bảo cafe rất đắng, nhưng vị níu giữ trên đầu lưỡi là vị ngọt. Tùy theo cách của mình, chúng ta đối diện từng trường hợp khác nhau. Tình yêu cũng vậy, có ngọt có đắng, nhưng đắng bổ sung cho ngọt, ngọt để thêm yêu vị đắng hơn. Lẽ sống cuộc đời, nếu không có bão dông, làm sao yêu hơn những ngày hạnh phúc. Vì thế em à, quan trọng là chúng ta dám đối diện với nó đúng không? Vì nếu không có bão dông, làm sao có mật ngọt?

Và điều cuối cùng, chàng trai ấy thích em lâu lắm rồi đấy. Nhưng cũng “nhát chết” như em. Có lời tỏ tình của em, cậu ấy chẳng thích điên lên được ấy chứ.

P/S: Chàng trai ấy là anh, cô bé ạ!

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Dại khờ yêu...

“Con gái vẫn là người dại khờ đến ngốc nghếch trong tình yêu, nhưng việc tin tưởng và trân trọng một-người-đặc-biệt chưa bao giờ là dại khờ và ngốc nghếch.”

1. Yêu…


Cô yêu anh trong những mong manh của ngày gió, ngày cô tìm được mình an nhiên giữa cuộc sống thường nhật, run rẩy trong vòng tay anh và cảm giác được chở che bằng thứ tình yêu an toàn nhất. Giữa những bộn bề và lo toan trắc trở, cô vẫn thấy mình như một con cá mắc cạn. Cô thường hay bị ảo ảnh đánh lừa và rơi vào những khoảng tối chỉ sau đó không nhiều ngày. Cô từng đem lòng yêu những chàng trai khác với một thứ tình cảm khác, tình cảm mơ hồ và nông nổi của một thời thiếu nữ.

Đôi khi, cô cảm thấy anh thật ngốc nghếch. Anh đơn giản và chân phương đến lạ kỳ. Tại sao lại có thể lẳng lặng đi bên cạnh cô suốt một quãng dài đến thế? Cảm giác như sự chịu đựng của anh là vô cực. Cô chưa một lần nhìn về phía anh, chưa một lần đưa tay ra với anh, cũng chưa một lần xem trọng tình cảm của anh. Cho đến khi cô nhìn thấy những giọt nước mắt lăn ra từ khóe mi ấy buồn thật buồn. Anh khóc vì nỗi đau của cô, khóc vì những dại khờ mênh mang, khóc vì bờ vai nhỏ của cô run ngày một nhiều, khóc đơn giản như cách để vẽ lên một nỗi đau đồng điệu khi đi bên cạnh cô. Và lúc bấy giờ, cô nhận ra những thứ phù phiếm khác tồn tại trên cõi đời chỉ để cho cô nhận ra rằng, anh đáng yêu đến nhường nào.

Dại khờ yêu...

Ngày chủ nhật, cuối tuần, anh rất bận. Công việc của anh khác với người thường, có lẽ, bản thân anh vốn dĩ đã khác rất nhiều so với những người khác. Cô cuộn tròn người như một con mèo nhỏ trên giường, giọng ngái ngủ khi vừa tỉnh giấc và bị anh đánh thức với nụ hôn trên trán. Cô làm đủ trò nhõng nhẽo để bắt đền vì bị đánh thức vô tội vạ như thế, với cô, cuối tuần là được ngủ nướng trên giường, thích đến bao giờ cũng được, anh vẫn gọi như thế là vô kỷ luật, vô tổ chức, nhưng cô mặc kệ, cười xòa.

Anh kéo cô ra ngoài hít thở bầu không khí của ngày nghỉ, sáng tinh mơ và dư âm của cơn mưa đêm để lại mát lạnh đến trong trẻo vô cùng. Cô hứng khởi quên đi những lời bắt bí, nép mình đi bên anh trên phố, nghêu ngao hát những đoạn nhạc không tên. Hóa ra, việc cô yêu anh cũng là một việc vô cùng giản dị, không cầu kỳ với những lời sáo rỗng, chỉ cần có anh ở bên cạnh và bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng là người khác biệt đối với cô.

- Nghe nói hôm nay anh bận nhiều việc lắm mà!

- Chẳng bao giờ là quá bận để quan tâm đến em cả. Anh không sang thì em sẽ ngủ cả ngày có phải không?

Anh cười hiền, nụ cười và ánh mắt ân cần ấy làm cô chỉ biết chun mũi cười vì thấy tên một miên hạnh phúc lan nhẹ trong mình. Nếu để ví von, cô biết ví von anh và tình yêu của anh như thế nào cho phải nhỉ? Trong lành như một sớm bình minh mùa hạ, ngày của những cơn mưa đi ngang qua để lại một bầu trời quang đãng. Hay là thứ cảm giác nhẹ nhàng, bồng bềnh trôi như những cơn gió đủng đỉnh lúc thu sang? Đôi lúc sẽ thấy hơi khắc nghiệt như tiết trời vào đông, với những luật định dành riêng cho cô mà chỉ anh mới có. Rồi cũng sẽ thấy đi bên anh ấm áp, an toàn và vững tin vào mọi thứ, thậm chí khi thế giới này có sụp đổ thì anh cũng sẽ luôn là người ở bên cạnh chống đỡ cho cô.

Cô mỉm cười, đi bên anh không biết phải mỉm cười vì hạnh phúc bao nhiêu lần như thế. Cô đã ước giá như cô nhận ra anh sớm hơn, giá như cô yêu anh sớm hơn. Nhưng mà cuộc sống này, trong cuộc tình này, làm gì có cái gọi là giá như…

2. Chông chênh…

Những ngày cuối còn là sinh viên trên giảng đường, cô đi thực tập để hoàn thành chương trình học của mình sau bốn năm. Cô cũng bắt đầu tất bật, bắt đầu thấy mình bị chìm nghỉm trong những mối quan hệ. Đôi khi sự thay đổi khiến con người ta phải trưởng thành nhiều hơn, phải mạnh mẽ và cố gắng chạy đua để không bị tụt lại so với kẻ khác.

Nhưng cô ở trong cái kén vô hình đã lâu, được nuông chiều đã quen và ngay cả khi yêu anh cũng được bảo bọc. Cho đến khi hòa mình vào một môi trường mới, cô đã cảm giác mình bị nhấn chìm ngay lập tức. Những người bạn mới không dễ chịu với cô, không hề. Mặc dù cô chỉ đi thực tập để lấy số liệu và kinh nghiệm để viết báo cáo, xong với mọi người chỗ mà cô làm việc, cô giống hệt một người xuất hiện để cạnh tranh. Mọi áp lực và ganh đua của người khác cô cũng phải mang trên mình y như thế. Đáng ra, với cô, nó không nên có.

- Em cứ làm tốt việc của em là được, đừng quan tâm đến người khác.

Anh trưởng phòng chỗ cô làm việc đã cho lời khuyên như thế khi cùng nhau đi ăn. Xem ra chỉ có mình anh ấy là ôn hòa và dễ chịu, vẫn hay chỉ bảo cô những lúc cô làm sai. Ít nhất cũng còn tồn tại một người khác khiến cho cuộc sống công sở của cô trở nên dễ thở hơn phần nào.

Đợt này anh lại bận, bận rất bận đến nỗi không thường xuyên ghé thăm cô được. Cô biết anh đang phải vất vả nhiều lắm, có những ngày anh chẳng đủ thời gian để ăn hai bữa cơm, anh vẫn cười bảo ăn hai bữa gộp một, vừa tiết kiệm thời gian, vừa tiết kiệm tiền bạc. Cô biết anh bông đùa để cô không trở nên lo lắng, nhưng người anh thì cứ xanh xao đi trông thấy. Đôi lần nhìn thấy anh đứng trước cửa nhà mình, vòng tay ôm có vẻ rộng hơn một chút, cô thấy lòng mênh mang một nỗi buồn khó tả.

Hôm nay là cuối tuần, cô chỉ phải lên công ty để chốt số liệu một chút với anh trưởng phòng mà thôi. Đằng nào thì công ty cũng chẳng yêu cầu sinh viên thực tập phải đi làm thêm cả những ngày nghỉ. Cô định bụng sẽ quay trở về nhà làm món gì đó thật ngon cho anh, xuất hiện trước mặt anh thật tươi tắn, kéo anh ra khỏi những bận rộn thường ngày, cùng anh thưởng thức những ngày bình yên trên Phố… như những ngày yêu cũ.

Cô hăng hái ngay từ giai đoạn chuẩn bị, mua rất nhiều thứ, làm rất nhiều món ngon, căn bếp ấm sực và thơm lừng, má cô hây hây đỏ và mắt môi tươi tắn mỉm cười khi nghĩ đến cảnh được gặp anh và chăm sóc anh ân cần như thế.

Khi tất cả mọi thứ xong xuôi, cô phi ngay ra chỗ anh làm, công trường một ngày đầy nắng, chói chang, khói bụi, và chẳng có lấy một phút giây không ồn ào.

Cô đứng chờ anh dưới một gốc cây to, cứ đứng đó chờ đợi cho đến khi anh xuất hiện. Nắng ngày một chói chang hơn, sức chịu đựng của cô càng trở nên lì lợm. Khi mọi người đã lục đục rủ nhau nghỉ tay đi ăn trưa, vẫn chẳng thấy anh của cô xuất hiện. Cô bất giác thấy buồn, bất giác thấy mình ngốc nghếch, nhưng vẫn quyết tâm đứng chờ, chờ cho đến khi anh xuất hiện.

Và anh cuối cùng đã xuất hiện, bên cạnh một đồng nghiệp nữ khác. Họ đang trò chuyện gì đó rất vui vẻ, trên tay là những bản vẽ thiết kế, cô ấy còn dịu dàng chỉnh cổ áo cho anh, rướn người lên hôn lấy anh như một lẽ-đương-nhiên-phải-thế. Cô lặng người, đồ trên tay tưởng chừng như cầm rất vững bỗng nhiên rơi vỡ, mắt long lanh nước chẳng muốn tin vào người trước mặt là anh. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, dáng người ấy, có bất cứ thứ gì không phải là anh của cô đâu? Nhưng sao lại dịu dàng với cả cô gái khác, sao lại đón nhận cả cô gái khác? Sao anh của cô lại thế?

Cô muốn vùng chạy đi khi ánh mắt anh bắt gặp cô đang sững người ở phía đối diện. Những chiếc xe vun vút chạy qua, tiếng gọi của anh trở nên hối hả. Cô muốn mình chạy đi nhanh thật nhanh, không phải vì muốn trốn khỏi anh, mà muốn trốn khỏi một vùng kí ức vừa nhìn thấy. Cô đã đau đáu nhớ thương, đã vụng về đem thương nhớ đến gặp anh, cuối cùng lại bắt gặp cảnh tượng không hay ấy.

Đôi chân cô đứng nhiều giờ liền trước nắng trở nên tê dại và khiến cô ngã khuỵa trên con đường nhiều sỏi. Cô mặc cho chân mình chảy máu, mặc cho nước mắt rơi, vẫn cố gắng lấy lý do bênh vực cho anh, rằng chỉ cô gái ấy đem lòng yêu anh mà thôi, còn anh thì không. Rằng phút giây ấy chỉ là một phút vô tình và anh cũng là người bị bất ngờ trước cô gái ấy,…

Nhưng tất cả, trên tất cả cô thấy tim mình đau nói. Không phải cảm giác ghen tuông, mà là cảm giác sợ sẽ vụt mất anh. Cô thậm chí không dám đối diện với anh, bởi vì sợ sẽ nghe phải điều gì đó không hay. Cô sợ anh thú nhận rằng anh cũng yêu cô ấy, sợ rằng anh không muốn làm cô tổn thương nên mới chưa nói ra, để thời gian rời xa làm cho cô tự hiểu. Phải rồi, vì dạo này anh rất bận, bận công việc và bận để quan tâm đến một ai đó khác.

Chiếc váy trắng tinh khôi bị lấm bẩn, cô thấy mình yếu đuối một cách lạ kỳ. Nếu không phải là anh và tình yêu của anh thì chắc hẳn không một ai khác có thể làm cô tổn thương đến thế.

- Em có sao không?

Ngước mắt nhìn, người cô mong muốn nhìn thấy nhất là anh. Nhưng cô biết mình không thể, vì cô đã chạy đi trước khi anh cất tiếng gọi, vì cô đã cố gắng để chạy đi khi anh đuổi theo, và vì cô sợ hãi bị anh bắt gặp trong tình huống này, thảm thương đến tệ hại.

- Cô bé ngốc này, sao ngồi đây ăn vạ? Ai bắt nạt em?

Anh trưởng phòng đưa tay đỡ lấy cô, dìu cô dậy và không ngừng hỏi những câu quan tâm. Chẳng hiểu vì duyên cớ gì mà anh ấy xuất hiện và là chủ nhân của chiếc xe bị cô ngáng đường. Nếu là người khác chắn hẳn tình huống của cô còn trở nên trớ trêu hơn nhiều. Cô không xấu hổ cũng chẳng ngại ngùng khi trước mặt anh ấy mình thê thảm đến thế, chỉ là cần một chút bình yên…

- Nào, anh đưa em về nhé!

3. Và nỗi nhớ…

Những ngày sau anh có qua thăm cô, khi cô tìm đủ mọi lý do để tránh gặp mặt thì anh vẫn viết vài dòng vào tớ giấy nhớ dán lên tủ lạnh. Những câu đại loại như hôm nay anh đã đến và vẫn không thể gặp em. Đến khi tủ lạnh dán đầy những tờ giấy màu vàng, anh lại bắt đầu dán chúng vào gương của tủ phấn. Cô không muốn làm bay biến đi một chút dấu vết nào của anh, ương bướng lưu giữ lại nhưng vẫn không trả lời, còn anh, vẫn cố chấp để yêu cô theo cách của riêng mình.

Kết thúc đợt thực tập, anh trưởng phòng thường mời cô đi café chuyện phiếm như những người bạn. Trong thời gian cố tình để xa anh thì anh trưởng phòng là người bạn luôn xuất hiện bên cạnh cô, không hẳn vì trên công ty lúc nào cũng gặp, mà bởi sau lần ngã xe ấy, cô đã kể với anh ấy tất cả mọi chuyện. Trò chuyện và tâm sự với một người hiểu mình đang vướng mắc điều gì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Mặt khác, anh trưởng phòng cũng là người rất tâm lý.

Chiều, một góc quán lặng lẽ ở Mộc, anh trưởng phòng đến từ rất sớm, khi nhìn thấy cô đã nhoẻn cười.

- Thế nào, đã làm lành với người yêu chưa?

Cô lắc đầu, chẳng muốn đề cập đến chuyện với anh gì cả. Bởi cô biết trong thâm tâm mình vẫn yêu và tin tưởng anh. Nhưng cô lại không cho anh cơ hội để trả lời. Đơn giản vì cô sợ niềm tin ấy không đủ vững, và sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Cô lựa chọn đi cùng với nhớ thương anh, đi cùng với yêu thương anh, lựa chọn ôm một miền ký ức đẹp về anh chứ không muốn làm vỡ tan tành trong khoảnh khắc. Việc gặp anh lúc này chỉ làm cô trở nên yếu đuối hơn thôi. Đằng nào, trong giấc mơ mỗi tối, cô cùng đều gặp anh cả mà. Những lúc ấy, anh dịu dàng hơn nhiều lắm, yêu thương cô hơn nhiều lắm, chỉ có điều khi thức dậy, mắt có hoen mi.

Cô khéo léo kéo tâm điểm của cuộc trò chuyện sang một hướng khác. Cuối ngày, anh trưởng phòng có nói đề nghị, rằng nếu cô muốn làm chính thức ở công ty sau khi lấy được bằng thì anh sẽ giúp đỡ. Cô biết mình được
ưu ái và hứa sẽ xem xét vì chưa nghĩ đến chuyện đó.

Sau cùng, hai người đi dạo, anh ấy có đề nghị đưa cô về tận nhà, nhưng cô từ chối. Cũng là đi trên phố, cũng là một ngày đẹp trời, là ngày gió hiu hiu thổi và mọi sắc màu bình yên của cuộc sống chậm chạp lướt qua. Ấy vậy mà cô thấy trong lòng xốn xao quá đỗi, nhớ hơi ấm thân quen của anh, nhớ cảm giác đi bên anh, nhớ những hồn nhiên vô tư và trong trẻo từ tiếng cười, tiếng nói yêu anh. Cô chào anh trưởng phòng để tự mình ra về, tự mình lang thang. Những góc phố quen nơi nào cũng là hình ảnh anh ở đó. Đôi khi là khuôn mặt nghiêm trang, lúc lại là khuôn mặt đang nhìn cô mỉm cười. Cô tự hỏi sao mình phải tìm cách xa anh lâu đến thế? Rõ ràng là nhung nhớ, rõ ràng là rất mong chờ, xong lúc nào cũng cố chấp để không chịu gặp anh. Cô thấy mình càng cố tỏ ra hờ hững với yêu thương trao đi thì nỗi đau mỗi đêm nhận về càng lớn. Chỉ là một chuyện hiểm lầm nho nhỏ mà cô đã chùn bước chân…

Cô vẫn rải bước trên con đường nhiều sỏi, nhớ lại ngày xa anh nhiều nước mắt, nhớ lại chiếc váy trắng tinh khôi như cảm xúc lần đầu tiên muốn đến thật gần chăm sóc anh. Phải, nếu không phải vì đó là lần đầu tiên cô quyết tâm cho anh thấy mình yêu anh nhiều như thế nào thì cô đã không phải chịu tổn thương lớn đến thế. Việc anh ân cần và dịu dàng bên một người con gái khác làm cho cô đau một nhưng cái cảm giác mình như một đứa ngốc nghếch bị đem ra làm trò đùa cho một trò chơi tình cảm còn đau hơn gấp trăm nghìn lần. Cô vẫn luôn tin tưởng rằng anh không phải là người như thế, vì anh khác những người con trai khác, vì anh là người cô đã nhìn thấy và tin tưởng. Chỉ có điều, thời gian xa anh đủ cho cô biết mình yêu anh nhiều đến mức có thể vượt qua nỗi tự ti quá lớn ấy.

Trời tối dần, gió trở nên mong manh, trái tim cô trở nên mong manh, những bước chân đi về phía ngôi nhà chưa sáng đèn thân thuộc làm cô thấy rung lên một miền cô đơn khe khẽ. Vừa bước chân đến ngọn đèn vàng trước cửa, cô thấy một dáng người quen bần thần tại đó, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn thấy cô vừa kịp lúc, vòng tay ôm chạy đến bên cô vừa kịp lúc, kịp lúc đến nỗi cô không thể vùng bỏ chạy, bởi vì trong thâm tâm cô cũng không hề muốn bỏ chạy.

- Sao anh lại…?

- Đừng nói gì cả Du à, em chỉ cần đừng yên thế này thôi.

Anh siết tay ôm lấy cô, tựa cằm lên vai cô và đứng lặng yên như thế. Cô nghe rõ nhịp tim mình đập, nghe thấy nhịp tim anh nhức nhối. Cô thấy cảm xúc trong mình vỡ òa ra lan tỏa, xoa dịu những nỗi đau. Cô có cảm giác phút giây được anh ôm như thế đã rất xa rồi, từ rất lâu rồi. Bất giác, một giọt tròn lăn trên khóe mắt.

- Đừng trốn anh nữa, anh sẽ giải thích cho em nghe, giải thích tất cả. Nhưng bây giờ, chỉ để cho anh ở bên em thôi, có được không?

Cô chưa biết nên gật đầu đồng ý hay lắc đầu phủ nhận. Bàn tay anh len vào tay cô, một bàn tay khác dịu dàng vuốt tóc, môi anh hôn lên mắt, lên mi, hôn lên trán và hôn xuống môi cô run rẩy. Cô sợ những phút yếu lòng đến thế, sợ chạm phải anh và trái tim yêu non nớt trong cô không thể nào chống cự. Nỗi nhớ anh được dồn góp bao ngày vỡ òa như cơn sóng. Làm sao để nói là thật ra cô không hề ghen, không hề ghét anh, không hề giận anh, chỉ là cô sợ phải xa anh, chỉ vì yêu anh nhiều quá. Làm sao đủ can đảm thú nhận là đã quá nhớ anh những ngày xa vắng? Làm sao để thú nhận muốn được anh yêu nhiều hơn bất cứ lúc nào?

Hai người đã đứng trước cửa nhà một khoảng lặng rất lâu, rất lâu để nhận ra rằng đối phương cũng đang cần mình nhiều lắm, trái tim vẫn còn gọi tên nhau, cho đến khi ngôi nhà bật sáng, dàn tigon mới không chứng kiến tiếp cuộc gặp gỡ của hai người. Họ nắm tay nhau đi vào trong nhà và khởi nguồn của một câu chuyện khác, câu chuyện về người đồng nghiệp nữ và chiếc hôn từ biệt, câu chuyện về sự trốn chạy của cô gái và nỗi lo mơ hồ về việc người cô yêu thương sẽ rời xa.

Hóa ra, thời gian không chỉ đơn thuần làm tăng thêm nỗi nhớ, thời gian còn là thước đo để đong đếm được tin yêu dành cho nhau. Hãy luôn tin tưởng và chờ đợi một người phù hợp. Người ấy nhất định là người xứng đáng nhất có được tình yêu của bạn. Còn ai đó là người phù hợp trong rất nhiều những người lướt qua trong cuộc sống thường nhật, bạn sẽ là người cảm nhận rõ nhất. Đó hẳn phải là người đủ sức làm cho bạn nhớ thương, đủ sức làm cho bạn sợ hãi vì vụt mất, cũng là người đử sức đem yêu thương đến xóa nhòa mọi hoài nghi và tức tưởi trên rèm mi người con gái.

Và Du - cô gái trong truyện cũng có đôi lời nhắn nhủ với những cô gái khác có trái tim yếu mềm giống như Du: “Con gái vẫn là người dại khờ đến ngốc nghếch trong tình yêu, nhưng việc tin tưởng và trân trọng một-người-đặc-biệt chưa bao giờ là dại khờ và ngốc nghếch.”