Hiển thị các bài đăng có nhãn Trái Tim Có Nắng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trái Tim Có Nắng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Yêu đơn phương... vui mà!

Khi bạn bước qua và để lỡ mất, có nghĩa là bạn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tìm lại lần nữa. Cả tình yêu đơn phương cũng vậy...

Vì cuộc đời ai chả phải trải qua một mối tình đơn phương. Là những khoảng thời gian vừa đẹp đẽ, vừa đau khổ khi chỉ dám nhấm nháp một chút ngọt ngào cho riêng mình và lặng lẽ dõi theo một bóng hình cứ đằng đẵng xa.

Người ta nói, đừng nên yêu đơn phương, bởi tình yêu đơn phương chính là sự cho đi mà không chắc được nhận lại, chính là những cảm xúc lẫn lộn xáo trộn theo những niềm vui bé mọn mà song hành luôn là sự thất vọng nối tiếp thất vọng. Người ta cho rằng, khi tuổi còn trẻ, hãy chọn những người yêu mình, để không phải chịu tổn thương.

Thế nhưng, tất cả những sự lựa chọn đều chịu sự can thiệp của lý trí, còn khi dành tình cảm cho ai, trái tim bạn mới là nơi quyết định. Vậy thì mọi sự cân nhắc và tính toán ban đầu đâu còn ý nghĩa gì nữa?

Đối diện với tình yêu, là chắc chắn phải chấp nhận những chìm nổi, bấp bênh. Và kể cả có là tình yêu từ hai phía cũng chưa chắc đã là nguyên lành trọn vẹn cho đến phút cuối cùng. Vậy thì thương tổn do tình cảm một chiều đem lại, cố nhiên cũng chỉ là chấp nhận hành xử theo trái tim mà thôi.

Yêu đơn phương... vui mà!

Tôi nói này, đừng bi quan lo lắng rằng mối tình đơn phương của bạn không có kết quả, cũng đừng lo sẽ trở thành trò cười trước mặt người khác. Tình yêu cũng giống như vạch đích, chỉ cần bạn chạy bền bỉ, nhất định sẽ có ngày chạm tới, và tất cả những người đã từng cười bạn, sẽ chỉ là những kẻ ngốc nghếch đến ngạo mạn ích kỷ vì chẳng hiểu yêu một người là như thế nào.

Yêu một người thực ra đơn giản chỉ là kiên trì ở bên cạnh người ấy.

Yêu một người thực ra đơn giản chỉ là âm thầm làm cho người ấy những điều nhỏ nhặt, nhưng xuất phát toàn tâm toàn ý từ trái tim bạn.

Đừng cảm thấy sợ hãi khi bạn yêu đơn phương một ai đó, bởi vì bạn đâu có tội gì? Chỉ là bạn yêu một người chưa yêu bạn, hoặc chưa biết đến tình yêu của bạn, chứ đâu phải là bạn không xứng đáng được yêu? Kể cả người ấy có từ chối tình cảm của bạn, thì cũng đâu có nghĩa là bạn không được dõi theo hoặc âm thầm ở bên cạnh người ấy, cho đến khi cạn sạch niềm tin và trở lại là mình?

Ai chẳng có một thời tuổi trẻ cuồng loạn, tất cả những xúc cảm phó mặc theo nhịp đập con tim, chỉ cần biết chính xác đâu là nơi ký gửi tình yêu của mình, để mà một lần gắng sức chạy theo cho tới khi mỏi mệt rã rời thì sẽ biết bình thản mà buông tay.

Bởi lẽ, có những cơ hội chỉ đến với chúng ta duy nhất một lần trong đời thôi. Khi bạn bước qua và để lỡ mất, có nghĩa là bạn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tìm lại lần nữa. Cả tình yêu đơn phương cũng vậy. Đừng để thời gian qua đi, cứ phải mang trên mình gánh nặng, rằng chẳng bao giờ dám nắm bắt cơ hội chạm tới tình yêu đích thực của cuộc đời.

Yêu đơn phương thì đã sao hả bạn? Chỉ cần bạn thật lòng muốn dành tình cảm cho người đó, thì việc đáp đền lại tình cảm ấy từ phía bên kia mặc dù giá trị thật đấy, nhưng đâu phải toàn bộ ý nghĩa của tình yêu? Dám yêu, dám dũng cảm đơn phương yêu một người, thì bạn đã là những chàng trai, cô gái tuyệt vời nhất trên đời rồi.

Yêu đơn phương thì đã sao? Biết đâu đấy, chỉ cần bạn kiên trì một chút, dũng cảm một chút, bạn sẽ nhận được tình yêu mà bạn xứng đáng được nhận? Vì cuộc đời vốn là những điều bất ngờ tuyệt diệu nhất mà!

Thời đại số, còn chỗ cho thư tình?

Quen nhau từ facebook, tán nhau bằng yahoo, yêu nhau bằng viber và rồi chia tay bằng sms. Nhanh, gọn và cũng đa cảm xúc...

Thời đại bây giờ, máy tính có khi đã trở thành bạn thân, smart phone là vật không thể thiếu. Đến mức, người yêu có thể không có, nhưng laptop nhất định phải có một em! Người ta có thể bén duyên và kết hôn cùng công nghệ rất nhanh nhưng lại chật vật với mối quan hệ nhân – nhân của chính mình. Có ai đã từng băn khoăn, bây giờ “sống công nghệ” như thế, thì, liệu có “yêu công nghệ” hay không?

Kiểu “yêu công nghệ” hay “công nghệ yêu” bây giờ thật muôn hình vạn trạng, có khi tiến bộ của những phát minh cũng chẳng theo kịp công nghệ tình yêu bây giờ. Thì có gì sai? Giá trị của tình yêu đích thực có bị mai mòn đi, khi người ta “yêu công nghệ” và “sống thông tin” hay không? Chẳng có thước đo nào sinh ra để làm điều đó, vì sống thời nào, người ta biết thời nấy, lấy ngày xưa làm quy chuẩn cho bây giờ, quả thực rất bấp bênh.

Sống thời số, yêu kiểu chạy theo phát minh, là theo kịp thời đại còn gì! Xã hội đi lên, tư duy con người phát triển, không thừa hưởng sự tiến bộ của xã hội chính là một cách phủ nhận toàn bộ nền văn minh của nhân loại. Áp dụng nó vào tình yêu lại là một bước tiến mới nữa, một bước khẳng định con người biết hưởng thụ thành quả lao động của chính mình, đúng chăng?

Thời đại số, còn chỗ cho thư tình?

Thời đại số, còn chỗ cho thư tình? Thư tình, cũng chỉ là một cách nói đại diện hạn hẹp cho hàng tỉ những cái “tình” khác bị lãng quên rất hiển nhiên khi mọi thứ đang ngày càng số hóa. Cuộc sống trôi gấp gáp trên từng tích tắc như thế này, thời gian thở cũng chẳng còn, thì lấy đâu ra thư? À mà còn là thư tình! Tức là bức thư không chỉ có chữ, mà còn phải có tình! Tình bây giờ, đã số hóa qua sms, qua video call, qua zalo chat, qua viber.

Tôi dám chắc, có nhiều người viết một bức thư vài trăm chữ cho người yêu, còn khó hơn gấp ngàn lần soạn thảo một văn bản hàng chục nghìn chữ. Có vẻ như, con người ta không còn cần biết đến niềm hạnh phúc hân hoan khi tỉ mẩn nắn nót từng con chữ dưới ánh đèn khuya, không cần biết đến nụ cười của đối phương khi thấy những dòng viết tay chứa chan cảm xúc. Sến sẩm và mất thời gian, hẳn người ta nghĩ vậy, nhất là trong cuộc sống như thế này.

Tôi cũng nghĩ vậy đấy chứ!

Chỉ là tôi tiếc cho những con chữ tròn trịa thay vì những mẩu câu ngắn cũn, không theo một quy phạm và ngôn ngữ nào. Tiếng Việt không ra hình thù tiếng Việt, tiếng Anh thì không đúng chuẩn tiếng Anh. Nhiều khi, tôi thấy đau đầu vì tình yêu được kí hiệu hóa, mã số hóa bởi những ngôn ngữ của các bạn teen. Thứ ngôn ngữ thời thượng đó chắc chắn không đo xem bạn yêu người yêu của bạn đến bao nhiêu, nhưng chắc chắn, họ sẽ lấy đó để đánh giá xem mức độ am hiểu tiếng mẹ đẻ của bạn? Bạn không quan tâm, ừ đúng rồi, bạn sống thời @ cơ mà, quan tâm làm gì đến lời kẻ khác, miễn là sống phong cách, có cá tính riêng!

Thư tình thời đại số, còn đấy chứ! Nhưng nó được chuyển hóa thành thư online, thành dòng chat yahoo, thành những bức mail dài hàng nghìn chữ, thành sms, thành inbox facebook, thành tin nhắn viber, và thành ti tỉ những điều khác. Những điều chỉ cuộc sống số này mới có.

Thay vì cảm động vì một bức thư ra Bắc vào Nam, bây giờ người ta sẽ sụt sùi nước mắt khi ngồi trước máy tính hoặc màn hình di động vô tri. Rồi cũng sẽ cuống cuồng lo lắng trước dòng tin nhắn dài vài ba chữ. Quen nhau từ facebook, tán nhau bằng yahoo, yêu nhau bằng viber và rồi chia tay bằng sms. Nhanh, gọn và cũng đa cảm xúc, đúng mà? Thì cũng là yêu, chẳng ai bắt bẻ một tình yêu được nuôi dưỡng bằng công nghệ. Đến gặp nhau, người ta cũng chẳng cần nữa, họ yêu đến từng dấu chấm phẩy, đến từng cái emo trên mạng xã hội của nhau, thì còn phải trông thấy mặt làm gì? Có khi, nhìn nhau còn chán, chứ nói gì đến yêu. Có khi, người ta còn chẳng biết người đang tán tỉnh mình lại chính là cái thằng vừa ghẹo mình ở đầu ngõ, và vừa lĩnh vài câu ngoa ngoắt của chính bản thân. Ừ, làm sao mà biết, chàng đang nhắn tin với mình ngọt xớt cơ mà!

Thời đại số, thư tình cũng số hóa! Không phải là không còn thư, chỉ là thư được chuyển từ dạng này sang dạng khác, để phù hợp hơn, và tiện dụng hơn với cuộc sống bây giờ. Nắm tay bằng công nghệ, nói chuyện bằng công nghệ, nhìn nhau bằng công nghệ, yêu công nghệ để rồi tâm tư tình cảm cũng sẽ công nghệ theo. Chẳng ai cấm bạn không sử dụng công nghệ để sống và yêu, chỉ mong mọi thứ bớt ảo hơn, để thư tình lúc yêu không phải là trò đùa gửi một lúc cho hàng chục cô, như thủ tục phải hoàn thành qua quýt bằng vài thao tác tay, và số tiền trong tài khoản.

Thời nào cũng vậy, số hay không, yêu cũng phải từ tim, rồi bằng đường bộ hay đường viễn thông, thì thư tình lúc đấy mới có tình, chứ không chỉ là thư! Chỉ hi vọng, trong lúc chuyển động dạng thư, thì tình không bị rơi rớt hoặc giả dối đi, chỉ vì… lỗi kĩ thuật!

Tạm biệt nhé, chàng trai

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã cùng nó đi qua một đoạn đường ngắn. Đoạn đường tiếp theo chàng trai và nó sẽ rẽ hai hướng, hai đường thẳng song song thì mãi mãi chẳng bao giờ cắt nhau để tạo thành một giao điểm được nữa.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã mang đến cho nó vị ngọt của tình yêu, người đã mang đến cho nó cảm giác nhớ mong khi chờ đợi tin nhắn ngọt ngào chúc ngủ ngon mỗi đêm về và chào đón một ngày mới là thế nào.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đầu tiên tặng nó socola và gấu bông nhân ngày lễ tình yêu. Ngày ấy nó còn ngây thơ, chưa biết món quà ấy bộc lộ cả tấm chân tình của chàng trai. Nhưng rồi, Socola chưa hết vị ngọt ngào thì vị đăng đắng đã xuất hiện rồi, gấu bông chưa kịp ngả màu thì chàng trai đã chuyển sang một hướng đi khác, mang đến ấm áp cho cô nàng khác rồi.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đầu tiên được nắm tay nó. Cảm giác tay trong tay thật ấm áp, một cái siết tay thật chặt tay sau những buổi ngao du, giúp chàng trai và nó vững tin hơn vào tình yêu để khi về nhà sẽ có một giấc mơ thật đẹp...

Tạm biệt nhé chàng trai, anh "tài xế" của nó trong suốt thời gian vừa qua, đã đưa nó đi tới những nơi cần đến, những nơi nó muốn đến và cả những nơi nó không muốn đến. Chàng trai đã ắp đầy kỷ niệm cùng nó bên những quán xá, những con đường, con đường mang tên hạnh phúc, hạnh phúc không trọn vẹn chàng trai ạ.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã cùng nó bước qua những ngày nắng, ngày mưa và cả những ngày gió bão nữa. Chàng trai đã đến bên nó trong trận bão thật to, gió thật lớn, mưa thật nhiều, mái nhà tốc lên, cây cối bật ngả, quán xá liêu xiêu và điện đóm tắt ngúm nhường lại cho những ngọn đèn dầu leo lắt. Cảm giác lần đầu tiên được chứng kiến nỗi khổ của người miền biển sao khó tả đến thế và cảm giác được ở bên chàng trai lúc này mới thật ấm áp và vững chãi.

Tạm biệt nhé chàng trai, người mà đã làm cho nó cười thật nhiều, nói thật nhiều, nghe thật nhiều, đau thiệt nhiều và nước mắt cũng rơi thiệt nhiều. Chàng trai cũng biết nó là thế, mạnh mẽ đó, cười đó, vui đó, nhưng cũng rất dễ xúc động và mít ướt. Nhưng chàng trai ngày nay đã quên rồi. Người ra đi có bao giờ quay lại lau nước mắt cho người ở lại, và chàng trai của nó cũng thế đó.

Tạm biệt nhé, chàng trai

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã cùng nó phiếm chuyện xuyên thời gian và điện thoại của nó cũng chứa đựng tin nhắn của chàng trai nhiều nhất đó chàng trai có biết. Nhưng từ ngày nghe chàng trai có người mới, nó đã xóa tất cả, nó đau lắm, giận lắm, nhưng nó vẫn tôn trọng quyết định của chàng trai. Chàng trai có biết, ngày nghe tin chàng trai có người yêu, nó đã chết đi một nửa, ngày nghe tin chàng trai dẫn người yêu về nhà, tim nó đã vỡ vụn ra, và ngày nghe chàng trai chuẩn bị cưới vợ, nó như đã chết đi một lần rồi đó, chàng trai có để ý điều đó không?

Tạm biệt nhé chàng trai, người bạn thân của nó, người đã từng ghét cay ghét đắng nó, nhưng rồi lại yêu nó lúc nào cũng không hay. Người bạn thân của nó giờ đã trở thành người xa lạ, chàng trai có tiếc khi mất một người bạn thân không? Nó đã dành trọn con tim cho người bạn thân nhất, nên lúc này đây, dù mất đi bạn thân, nó cũng không hề hối tiếc.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã cùng nó mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Người đã cùng nó mơ rằng, mai mốt nó sẽ sinh cho chàng trai 4 người con, 2 trai và 2 gái, một phe chàng trai, một phe nó, một phe ông nội và một phe bà nội, để mỗi khi tranh cãi sẽ có người đồng minh… Ước mơ giản dị đến thế nhưng sao lúc này khó quá để thực hiện, chàng trai nhỉ?

Tạm biệt nhé chàng trai, người còn nợ nó lời hứa hạnh phúc, lời hứa khi nào nó buông tay thì chàng trai mới được buông cơ mà. Chàng trai ngốc ạ, miệng nó nói thật vui khi không bị chàng trai chọc tức, không bị chàng trai làm phiền, nhưng sao chàng trai không nhìn vào mắt nó, không nhìn vào nét mặt nó. Rõ ràng là nó thấy buồn thiu mà.

Tạm biệt nhé chàng trai, người đã cùng nó đi qua một đoạn đường ngắn. Đoạn đường tiếp theo chàng trai và nó sẽ rẽ hai hướng, hai đường thẳng song song thì mãi mãi chẳng bao giờ cắt nhau để tạo thành một giao điểm được nữa.

Chàng trai hãy sống thật trọn vẹn với hạnh phúc đang có nhé! Nó cũng sẽ sống trọn vẹn những gì nó đang có, chàng trai hãy yên tâm về nó, hãy lo chăm sóc thật chu đáo cho gia đình nhỏ của chàng trai đi, nó tin rằng chàng trai và nó sẽ có cuộc sống thật hạnh phúc thật yên bình khi cả hai cùng sống thật trọn vẹn cho hiện tại.

Tạm biệt nhé chàng trai, người mà nó từng yêu thương và tin tưởng…

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về

Một lần nữa em lại chọn việc đi ngược với những mong muốn của bản thân, buông tay anh ra và tiếp tục bước đi trên con đường không có anh…

Đã hơn nửa năm kể từ ngày em quyết định rời xa anh cũng là hơn nửa năm em gói gém mọi cảm xúc yêu thương của chính mình vào một góc khuất trong tâm hồn em. Mỗi ngày, em tự nói với chính mình em cần phải quên đi anh, quên cả những gì vui vẻ nhất và cả những điều đau lòng nhất mà anh đã mang đến cho em. Em đã “tạo” cho mình một cuộc sống không anh bằng những ngày bù đầu tối mặt với công việc, những tối cafe với bạn bè và từ bỏ thói quen quan tâm đến những gì đang xảy ra quanh anh…

Nhưng rồi….

Có những hôm em quay trở về nhà sau một ngày vất vả, những tối em chọn sự yên tĩnh trong căn phòng nhỏ của mình thay vì sự huyên náo ngoài kia cùng bạn bè, nỗi nhớ anh trong em lại hiện hữu nhiều hơn bao giờ hết. Em mở máy và ngồi nhìn chăm chăm vào nó, em đã ước rằng có thể nhìn thấy anh trên màn hình laptop dù rằng em chẳng thể chạm vào, tay anh lại nắm lấy tay em dù rằng chỉ là chạm vào cái màn hình, và được nghe 2 tiếng gọi “vợ yêu”…

Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về

Nhưng mà, sự cao ngạo trong con người em lại quá lớn, lớn đến mức em không bao giờ cho phép bản thân em click vào cái nick yahoo đang sáng kia của anh, không cho phép em cầm điện thoại lên mà gửi cho anh đến một tin nhắn… Và rồi, em âm thầm giấu đi những ước mong đấy của mình như cái cách mà em giấu đi những giọt nước mắt trong em….

Có những đêm loay hoay chẳng tài nào chợp mắt, em lò mò nghịch nghịch cái mớ ảnh hỗn độn trong máy tính, để rồi vô tình nhìn thấy những bức ảnh có anh và có em, những bức ảnh được chụp vào lúc mà bọn mình hạnh phúc nhất. Và em nhận ra rằng, nụ cười trong những bức ảnh này khác hẳn với nụ cười trong những bức ảnh mà em đã chụp trong suốt thời gian không anh. Bởi vì đây, mới là nụ cười mà em đang không ngừng tìm kiếm - "nụ cười từ tim”

Từ ngày không anh, em không cần phải bó buộc mình trong bất kì cái gì gọi là trách nhiệm của một người bạn gái. Em thoải mái lựa chọn cho mình người có thể cùng em ăn một bữa tối, nhâm nhi 1 tách cafe hoặc đi xem 1 bộ phim… Em cũng đã gặp rất nhiều người, họ săn đón và chiều chuộng em như một “nàng công chúa”. Họ sẵn sàng thỏa hiệp bất kì điều gì chỉ để làm em vui và họ thì có thể làm một trò ngớ ngẩn chỉ để em bật cười…

Nhưng em, em thì vẫn cứ như một tảng băng mang hình mặt cười, em có thể đi chung, có thể nói chuyện, có thể làm bạn với họ nhưng em thì không bao giờ đón nhận họ như cái cách mà em đã đón nhận anh…

Một số người cho rằng em quá khó tính và kén, một số người khác lại bảo em khá kiêu, một số người khác nữa thì cho rằng là vì em chưa tìm được người phù hợp nhưng em biết, em không thể đón nhận bởi vì em còn yêu bởi vì tình yêu trong em chưa bao giờ hết chẳng qua là em giấu nó hoặc em thể hiện nó theo một cách khác đi…

Em đã từng nghĩ rằng em sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh, hoặc chính xác là chẳng có lí do gì để em phải gặp lại anh và anh thì cũng đã chẳng muốn nhìn thấy em. Em dựa vào suy nghĩ đó để buộc bản thân mình từ bỏ bất kì mong muốn nhỏ nhoi nào có liên quan đến anh. Nhưng cuộc sống thì không bao giờ như mình nghĩ, em và anh chúng ta gặp lại nhau tại nơi mà lần đầu tiên em biết đến có một người như anh tồn tại trên thế giới này…

Khi em nhìn thấy anh, khi tay anh nắm lấy tay em, khi anh ôm em vào lòng những giọt nước mắt trong em lại rơi. Em luôn như thế, nhỏ bé và mong manh trước anh một đứa con gái bình thường cũng muốn yêu và được yêu như bao đứa con gái khác và hơn hết, em muốn được yêu thương bởi chính cái người đang đứng trước mặt em lúc này đây bất chợt, em nhận ra rằng em chưa bao giờ hết yêu anh….

Em lại nghĩ giá như em đừng là đứa con gái mà chỉ dùng trái tim để cảm còn dùng lý trí để hành động. Giá như em có thể bỏ đi cái ranh giới giữa đúng và sai, giữa nên và không nên, hoặc là em là người có thể xem tình yêu là tất cả để ngay lúc đây em có thể nói với anh rằng em vẫn đang yêu anh nhiều đến như thế nào… Và em, một lần nữa em lại chọn việc đi ngược với những mong muốn của bản thân, buông tay anh ra và tiếp tục bước đi trên con đường không có anh…

Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về, đúng không anh?

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy.

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?

Mượn lòng tin để yêu một ai đó, được không?

Có bất lực quá không, khi tự mình không có đủ dũng khí để lại bắt đầu yêu?

Có giả dối quá không, khi phải mượn lòng tin để cố yêu một ai đó?

Phải bấu víu vào một bờ vai khác khi không thể tự đứng vững một mình…

Phải đặt nụ cười của mình lên bờ môi của người khác.

Và nước mắt chảy hộ trên gò má của một ai kia…

Có bất lực quá không, khi tự mình không có đủ dũng khí để lại bắt đầu yêu?

Khi ngày xưa như bản án tù đang treo trước mắt…

Khi “chia tay” là hai từ lững thững bước thản nhiên chờ một ngày không xa sẽ định đoạt.

Khi chẳng thể nhắm mắt để cố quên một nỗi buồn…

Mượn lòng tin để yêu một ai đó, được không?

Có công bằng với hiện tại hay không?

Khi nỗi đau đã qua cứ cố cản đường hạnh phúc…

Can đảm một lần vứt đi những ám ảnh vỡ tan và đẫm nước…

Có làm được không?

Khi ngoài kia một người vẫn đang đứng và chìa tay…

Chỉ để đợi trái tim mình ngưng thôi đừng rỉ máu…

Đợi khuôn mặt mình ngưng thôi đừng rớt nước…

Đợi môi mình biết cười, một nụ cười không chua xót và không đắng cay…

Khi ngoài kia, cách một cánh cửa thôi hạnh phúc đã dừng chân…

Cách một lớp bụi mờ của ngày hôm qua, và chiếc chìa khóa để tìm cho mình dũng cảm…

Đủ đau thì sẽ buông, đủ buồn rồi thì sẽ ngưng thôi không còn nhớ…

Cô đơn mệt rồi, có lẽ đã đến lúc đứng dậy và sống cho những ban mai…

Quên đi những đêm dài chỉ có nước mắt và tiếng nấc mắc nghẹn ở tận tim…

Quên đi những con đường đã từng một mình cắn đôi nỗi nhớ…

Quên đi nỗi buồn, và ngưng đi những nỗi sợ…

Mạnh mẽ lên nào, sao lại ngại ngần đến cả một lần để yêu?

Cứ mượn lòng tin đi, nếu bản thân mình thấy rằng sẽ trả được, sớm thôi…

Cho mình, cho bàn tay kia và cũng là tự cho nhau một lần để lấy lại những niềm tin…

Sẽ cùng nhau lấy lại những gì ngày xưa đã từng đánh mất…

Dẫu cho chia xa vẫn đang đợi đâu đó ở giữa ngã tư, góc khuất…

Thì hãy nghĩ đến bây giờ, tay mình còn nắm chặt, vẫn chưa buông.

Nếu không yêu, thì lấy gì để đau?

Trái tim sẽ chẳng biết đứng yên để rồi tự lớn…

Can đảm yêu, là can đảm chịu những nỗi buồn đắng đót…

Cứ mượn đi đã, yêu xong rồi, ta sẽ trả, sớm thôi…

Cuộc sống là sự chọn lựa

Cuộc sống thật công bằng vì nó luôn cho chúng ta nhiều sự lựa chọn...

Hạnh phúc hoặc đau khổ

Vui hoặc buồn

Cười hoặc khóc

Cho hoặc nhận

Theo đuổi hoặc từ bỏ

Tin tưởng hoặc nghi ngờ

Phải hoặc trái

Trắng hoặc đen...

Giả sử tay trái của bạn đang cầm một vật sắp sửa rớt khỏi tay bạn. Còn tay phải của bạn thì đang với đến một món đồ nào đó ở tít trên cao, nơi mà chắc chắn rằng bạn chẳng bao giờ với tới thì bạn sẽ quyết định ra sao? Bạn vẫn sẽ cố với lấy cái ở trên cao mặc cho cái bạn đang cầm giữ sắp rớt. Hay bạn sẽ từ bỏ cái kia và dùng hai tay nắm chặt lấy cái sắp rớt khỏi tay bạn?

Cuộc sống là sự chọn lựa

Trong cuộc sống có những thứ không thể cưỡng cầu. Tại sao cứ phải tập trung vào những sự việc ngoài tầm kiểm soát của bạn mà quên đi rằng vẫn còn rất nhiều việc mà bạn có thể làm cho thế giới này? Tất cả đều phụ thuộc vào sự lựa chọn của bạn.

Mỗi chúng ta đi trên những con đường riêng biệt và thích hợp với chỉ duy nhất bản thân mình. Điều quan trọng là hãy tập trung vào con đường mình đi hơn là cố gắng đi theo con đường của người khác.

Có những lựa chọn là đúng cũng có những lựa chọn là sai. Nhưng đúng hay sai không thành vấn đề, điều quan trọng là chúng ta phải lựa chọn. Bởi vì nếu bạn không thể lựa chọn thì bạn sẽ mãi không thoát ra khỏi vấn đề đang bao vây bạn. Và vì thế sẽ không thể xuất hiện những lựa chọn tiếp theo. Nếu bạn có sự lựa chọn đúng đắn thì không có gì để nói, nhưng giả sử bạn đã lựa chọn sai. Cuộc sống sẽ cho bạn tiếp hai sự lựa chọn mới: học hỏi để rút kinh nghiệm hoặc tiếp tục phạm sai lầm.

Cuộc sống là sự chọn lựa. Được hay không được là tùy nơi mỗi chúng ta. Có thể chính bạn sẽ thực hiện việc chọn lựa hay người khác sẽ chọn lựa cho bạn, nhưng có một điều bạn phải luôn luôn ghi nhớ. Đó chính là dù gì đi nữa thì bạn cũng phải có sự lựa chọn: cái này hoặc cái kia.

Chỉ cần đừng từ bỏ

Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những biến cải của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và giỏi chịu đựng hơn.

Gửi em, cô gái bé nhỏ của tôi!

Em vẫn hỏi tôi, vì sao con người ta lại có thể hết lần này đến lần khác đứng dậy sau thất bại, vẫn có thể sống vui vẻ sau khi trải qua biết bao nhiêu chuyện đau thương, vẫn mang trong lòng hy vọng khi song hành bên cạnh luôn là mối đe dọa sẽ bị vấp ngã. Và em hỏi tôi, làm thế nào để mà trải qua tất cả mọi chuyện, vẫn có thể điềm tĩnh mà lớn lên.

Lúc ấy, tôi chỉ cười em, em còn ngây ngốc quá. Khi em dùng con mắt quá đỗi giản đơn để đối diện với thế giới vô vàn điều phức tạp, em không thể biết, rồi mỗi người sẽ dần dà phải tự trải qua hết những chuyện mà trước đây bản thân không thể nghĩ đến, không thể ngờ tới, để từ đó mới có thể trụ vững bước chân.

Em của tôi, vẫn còn non nớt quá, và vì vậy tôi vẫn luôn phải đi theo sau mỗi bước chân của em. Để canh chừng từng bước đi em loạng choạng, để kịp thời làm chỗ dựa cho em, để em không bị vấp quá đau và ngã quá nhiều, để em biết phải tiếp tục cố gắng mỗi lần trót thất bại. Thế nhưng, tôi đâu thể mãi gần kề bên em như thế, khi điều kiện tất yếu cho sự trưởng thành của mỗi người bao giờ cũng là phải học cách tự trải qua tất cả sóng gió cuộc đời.

Em ơi, đừng sợ! Những gì phải trải qua thì chắc chắn sẽ phải trải qua, rồi em cũng sẽ ngã, sẽ đau, sẽ bị thương như bất cứ ai đã, đang và sẽ thành người lớn. Em có thể hơn một lần nghĩ tới bỏ cuộc, em có thể hơn một lần phó mặc cho hoàn cảnh và đổ lỗi tại số phận để tìm cách buông xuôi, em cũng có thể chọn đi cho mình một con đường khác dễ dàng hơn, nhưng phải từ bỏ giấc mơ, và rồi em sẽ dần trở nên kém cỏi. Nhưng em à, chỉ cần em tin tưởng bản thân mình bằng tất cả những nỗ lực, em sẽ làm được hết thôi.

Bất cứ chuyện gì cũng đều cần tin tưởng, và tin vào bản thân là cách tốt nhất để em làm thành vũ khí mỗi lần đương đầu với thử thách. Cho dù có thể thất bại, hãy đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Học cách không từ bỏ hoặc khước từ tìm đến sự thỏa hiệp, em của tôi sẽ cứng cỏi, kiên định và không cần phải lúc nào cũng cần tôi ở sát bên cạnh như thế.

Chỉ cần đừng từ bỏ

Tôi muốn em dũng cảm hơn khi tự tin bước ra ngoài thế giới chứ không phải là môt cô bé con hay núp sau bóng lưng tôi mỗi khi xảy ra chuyện, bám chặt lấy gấu áo và cúi gằm mặt mỗi khi làm sai chuyện gì hoặc thút thít khóc khi chẳng biết cách giải quyết khó khăn. Tôi muốn em đừng quá mềm yếu và hãy cứng cỏi lên qua những cơn mưa bão, để đừng chực chờ những cơ hội tự tìm đến, để mạnh dạn đánh cược với tất cả những gì đang có trong tay. Kể cả có thua mà làm lại một vài lần, nhưng cũng còn hơn là chẳng khi nào dám thử.

Em à, ai cũng thế thôi, rồi cũng sẽ trải qua quãng thời gian tự phải sống độc lập, hoặc tự một mình bươn chải, những người bên cạnh rồi sẽ chỉ là những bến đỗ sau khi em đã đi quá mỏi mệt, mà muốn tìm điểm tựa để quay về, rồi em sẽ lại phải rời bến đỗ ấy, để tiếp tục vượt lên những chướng ngại phía trước.

Và quan trọng nhất là, đừng dễ dàng từ bỏ, em ơi. Phải biết luyện tập cho trái tim biết kiên định, khi biết dồn hết tâm sức để lao đến vạch đích, khi biết trung thành với mỗi mục tiêu đã đặt ra. Bởi vì bất cứ điều gì, khi em từ bỏ quá dễ dàng, em sẽ chẳng thể kêu gọi cơ hội hoặc may mắn đến với em đâu.

Có những lúc, cuộc sống sẽ để em đứng trước nhiều hơn hai sự chọn lựa, và thử thách em khả năng đứng vững cũng như quyết tâm đi xuyên qua dông bão. Đôi khi sự thật tàn nhẫn sẽ đẩy em ngã thẳng xuống vực sâu, và đôi khi cánh tay của em vươn mãi không tới mục tiêu ngay ở tầm với trước mắt, hoặc nhiều ngả đường rẽ ngang rẽ tắt thử thách em bản lĩnh chọn lựa. Khó khăn lắm, nhưng tôi chắc chắn rằng, em của tôi sẽ làm được thôi, vì tôi có lòng tin vào em, còn em thì luôn có lòng tin vào chính mình.

Học cách không từ bỏ chính là học cách biến những điều không thể thành có thể. Khi sức mạnh và khả năng của con người vẫn là một ẩn số, thì chẳng bao giờ khẳng định được là có những chuyện không thể hoàn thành. Kiên trì thêm chút nữa, nỗ lực thêm chút nữa, gắng gượng thêm chút nữa, biết đâu đấy, em sẽ còn đi xa hơn vạch đích mà chính mình đặt ra thì sao? Tin tôi đi, tại sao cứ luôn nghĩ rằng mình không làm được, nhỉ?

Tôi đẩy em bước ra phía trước, để mong em có thể sống cuộc đời của chính mình. Vì không ai có thể sống thay em, và làm mọi việc thay em. Và không ai lựa chọn cái chết khi có lỡ dại thất bại đôi ba lần, hoặc trốn chạy hiện thực để thu mình trong cái vỏ bọc cứng nhắc, không dám đương đầu với thế giới.

Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những biến cải của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và giỏi chịu đựng hơn.

Tôi sẽ buông tay ra để em tự đạp những vòng quay đầu tiên của chiếc xe đạp trên hành trình cuộc đời của riêng em. Rồi em có thể ngã, có thể bị trả giá bằng máu thịt trên người, hoặc những vết sẹo lành lại sau những thương tổn. Nhưng chỉ cần em đừng quên, kể cả khắp người em đầy vết tích vì vấp ngã, tôi vẫn sẽ dang tay đứng ở phía trước chờ em.

Và một ngày nào đó, em sẽ nhận ra được sâu sắc rằng, thật may mắn khi những lúc chán nản hay tuyệt vọng, em đã biết dũng cảm đối mặt mà không buông bỏ chính mình, cô gái của tôi ạ. Giá trị của cuộc sống nằm ở đấy thôi!

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Chào em, Tháng Sáu nồng nàn!

Tháng Sáu, bình thường sẽ chẳng có gì đặc biệt lắm đâu. Đặc biệt và ngọt ngào chi cho một tháng Sáu oi bức, ngột ngạt và khiến con tim như ngừng đập.

Tháng Sáu, bình thường sẽ đi chơi cùng bè bạn, tranh thủ những tối mát mẻ hiếm hoi của thành phố càng ngày càng nóng dần lên như một hòn lửa.

Tháng Sáu, niềm vui sẽ gắn với những gì liên quan đến nước: một cốc sinh tố mát lạnh, bể bơi đông vui rộn rã đủ sắc màu, hay chỉ đơn giản là một cơn tắm mưa ngẫu hứng bất chợt. Tuổi trẻ mà…

Tháng Sáu, sẽ không là Tháng Sáu, nếu không nếm sấu đầu mùa. Một ly nước sấu chua dịu cũng đủ làm êm ái cả một mùa hè nóng bỏng. Một bát canh sấu mát lành cũng đủ xua tan những mệt mỏi của nắng hè oi ả.

Tháng Sáu, sẽ chẳng là tháng Sáu nữa đâu, nếu không có sen thơm ngát một vùng hồ lộng gió. Là sen, là thứ quà tinh khiết của trời đất. Ngoài kia, trời vẫn hầm hập và khó chịu một thái độ bực tức, còn trong đầm này, sen vẫn dịu dàng thế mà thôi. Ai làm sen duyên dáng đến thế, ai khiến sen mềm mại đến thế, ai nhờ sen thơm ngát đến thế.

Chào em, Tháng Sáu nồng nàn!

Sen hồng xen giữa những chiếc lá xanh mươn mướt màu của tuổi trẻ. Ừ thì sen là thiếu nữ mà. Nhắc đến sen, là nhắc đến những cô yếm đào sao mà mặn mà. Sen làm những người trẻ tuổi cảm thấy trẻ lòng biết bao nhiêu.

Tháng Sáu không dành cho những vội vã và hời hợt. Thời tiết không ủng hộ là một thử thách ghê gớm cho những con tim đang yêu và đang say. Hay đó là một thử thách thú vị cho những tình yêu mới chớm nở trong mùa xuân. Bắt đầu vào mùa xuân, vượt qua mùa hạ, nồng nàn mùa thu và ấm áp mùa đông. Cũng phải, bất cứ tình yêu trọn vẹn nào cũng cần bản hòa ca của bốn mùa, để biết mọi ngọt ngào là không dễ dàng, để biết bền lâu là biết giữ cho tim đang cháy như thiêu như đốt của nắng hè Tháng Sáu.

Tháng Sáu, kỷ niệm tưởng chừng đã nằm yên lâu lắm, nay bừng dậy và khao khát những nồng nhiệt. Tháng Sáu, tiếng piano nhà ai cũng miên man hoài cũ hơn, lòng chẳng đủ lơ đãng và bình yên để mà bước qua mọi thứ. Mỗi bước chân qua, mỗi con đường, những điều hấp dẫn, nhưng những thứ nằm lại trong lòng có bao giờ khép lại đâu. Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Quên được không những điều, ta chưa bao giờ?

Tháng Sáu, niềm tin bao giờ cũng đầy đủ và trọn vẹn lắm.

Tháng Sáu, từ những miền đất xa xôi, người thân yêu trở lại bên ta. Ừ thì lại kề bên nhau đấy thôi. Ừ thì có phải lúc nào xa xôi cách trở cũng khiến mọi thứ phai nhạt. Vì Trái Đất thì tròn vẹn như trái tim đấy mà thôi. Ngoài kia, nắng rót mật ngọt lóng lánh. Trong mắt những kẻ đang ngập tràn yêu thương, Tháng Sáu đẹp đến nhường nào.

Tháng Sáu, cho những vết thương mau lành miệng. Người ra đi trong ngày hè, và cứ ra đi mãi không trở lại.

Cô đơn là một món nghiện, tưởng chừng không dứt ra được, mà kỳ thực vẫn có thể nhìn mọi thứ dịu hiền hơn đấy thôi. Nắng Tháng Sáu cứ gay gắt đi, mắt ta không vì thế mà cay xè nữa đâu. Tất cả cuối cùng vẫn là trải nghiệm để ta mang theo suốt cuộc đời. Những gì đã qua, em sẽ để dành suốt đời như là bài ca này, như là anh, như là Tháng Sáu…

Và Tháng Sáu, bao giờ cũng lấp lánh niềm vui con trẻ. Tháng Sáu có Tết Thiếu nhi, được dịp để trở lại ấu thơ, được dịp để ngắm nhìn những nụ cười vô tư không chút vướng bận. Tháng Sáu vì thế mà thường vui nhiều hơn buồn. Tháng Sáu cho bản thân chút suy tư, làm sao để những nụ cười cứ vương mãi trên môi, làm sao nhỉ?

Tháng Sáu cứ trôi qua như thế, như một bài ca đủ nốt, đủ cả thăng cả trầm, đủ cảm xúc và cả những xáo trộn. Để rồi cuối cùng, chợt nhận ra, cảm xúc là để nuôi dưỡng tâm hồn và linh hồn, để trái tim mãi mãi đỏ lửa.

Những ngày Tháng Sáu

Trái tim đỏ lửa...

Chào em, Tháng Sáu nồng nàn!

Mỗi tấm biển đều có hai mặt

"Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó”.

Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già: “Ông sống ở đây có tốt không?”

Cụ già hỏi ngược lại: “Quê hương của cháu như thế nào?”

Người lữ khách nói: “Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc hậu”

Cụ già vội nói: “Vậy cháu mau đi đi, ở đây và quê của cháu rất giống nhau”.

Sau đó lại có một lữ khách khác đến, cũng hỏi cụ già câu như vậy, cụ già cũng hỏi ngược lại một câu như đã hỏi thanh niên trước, lữ khách mới đến trả lời một cách thâm tình: “Quê cháu rất tốt, đồng ruộng khe suối, cỏ cây nhà cửa, lại có người thân xóm giềng, đều làm cho cháu rất nhớ”.

Mỗi tấm biển đều có hai mặt

Cụ già bèn nói: “Ở đây cũng đẹp như ở quê của cháu vậy”.

Có một người bên cạnh nghe như vậy cảm thấy nghi ngờ không hiểu, hỏi cụ già: “Tại sao cùng một câu hỏi giống nhau, mà cụ lại trả lời khác nhau một trời một vực như thế?”

Cụ già nói: “Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó”.

Nhà thiền có câu: “Người trong lòng đầy bất mãn và trở ngại muốn đi tìm chỗ tốt đẹp để trở về nương náu, nhất định tìm không được nhưng trong lòng tràn đầy tình yêu và sự đẹp đẽ mới có thể phát hiện được ốc đảo của chính mình. Điều này xem ra dường như là việc phức tạp huyền bí, kỳ thật chỉ là nói rõ một đạo lý:

"Trên thế giới không có sự việc gì là tuyệt đối, bất cứ tấm thẻ nào trong tay bạn cũng hoàn toàn có hai mặt trái và phải."

Tóc ngắn, anh yêu em được không?

Tóc ngắn ơi, em đã cho anh biết rằng yêu một người không phải là vì người đó giống với hình mẫu lý tưởng của mình mà chính là lý tưởng hóa tình yêu cho phù hợp với người mình yêu.

Tóc ngắn à, hẹn em một ngày không xa. Ngày ta tự tin để nói rằng ta hợp với em...

Tóc em ngắn, em không phải chân dài. Tóc em ngắn, em không xinh lung linh trong chiếc váy chấm bi ngang đầu gối. Nhưng ta vẫn tự hỏi, tại sao ta thích nhìn em đến vậy.

Tóc ngắn à, sự thật là anh không thích những cô nàng tóc ngắn. Anh vẫn luôn mơ ước có một cô bạn gái cao nhưng không thô, tóc dài nhưng không xơ rối đi bên cạnh mình.

Ấy vậy mà, một chiều tháng 5, không gió, không mưa... anh bắt gặp một cô nàng tóc ngắn, chân cũng ngắn ngồi bên bờ hồ. Dĩ nhiên em không thể lọt vào mắt anh rồi tóc ngắn ạ, em sẽ chỉ là giọt nước giữa mặt hồ phẳng lặng, lá cây giữa một rừng cây và không là gì trong cuộc sống của anh nếu như em không kéo anh vào thế giới của em.

"Anh gì ơi! Chụp cho em kiểu ảnh!"

Em đưa tay về phía anh mà gọi, anh giật mình nhìn xuống ngực, chiếc máy ảnh đang treo lủng lẳng trên cổ anh. Tóc ngắn muốn chụp ảnh. Anh đưa tay gãi đầu, tỏ vẻ ngần ngại, em lại chạy đến để kéo anh như anh chính là thằng bạn thân lâu năm của em.

"Anh chụp cho em cái cảnh giữa hồ ấy! Chỗ có hai con vịt đang bơi đấy!"

Tóc ngắn, anh yêu em được không?

Anh há hốc nhìn em rồi nhìn về phía giữa hồ. Cảnh đẹp đấy, nhưng anh cứ nghĩ nhân vật sẽ là em chứ không phải là hai con vịt đang quấn quýt bên nhau. Và rồi anh chụp cảnh em muốn anh chụp, nhưng vô tình anh đã để em lọt vào khung cảnh mà không có hai con vịt. Và thế là anh chủ động làm quen với em.

Trong mắt anh, em đặc biệt không chỉ vì tóc em ngắn mà vì em không giống nhiều cô gái tóc dài anh từng gặp, từng quen. Họ có thể tạo đủ kiểu từ mái tóc dài khiến bao chàng trai mê mẩn, họ cài và kẹp đủ thứ màu sắc lên đầu… còn em chỉ đơn giản tóc ngắn, mái ngố, không màu gì khác ngoài màu đen huyền bí ẩn – như chính con người của em.

Tóc ngắn ơi, em đã cho anh biết rằng yêu một người không phải là vì người đó giống với hình mẫu lý tưởng của mình mà chính là lý tưởng hóa tình yêu cho phù hợp với người mình yêu.

Yêu không phải là đòi hỏi đáp lại tình cảm mà chấp nhận những gì người mình yêu trao, nhận nó một cách chân thành và giữ nó thật cẩn thận.

Yêu không phải là nhìn vào cái đẹp rồi rung động mà là trân trọng cả những điều không đẹp từ bên trong con người của người mình yêu.

Yêu là nhớ ngay cả khi ở gần bên, là không muốn rời xa, là im lặng khi nỗi nhớ ùa về… chỉ vì không muốn làm người yêu mình phải chịu những cảm giác buồn như mình.

Yêu là không quan tâm đến lý do của tình yêu, là dù cả thế giới này thú vị hơn người yêu mình, nhưng vẫn chấp nhận ở bên người yêu mà không một lời ca thán.

Yêu là không cần nói yêu nhưng trái tim và khối óc vẫn biết đó là yêu. Là anh yêu em, tóc ngắn à.

Tóc ngắn à, giờ thì anh nhận ra không phải em kéo anh vào thế giới của em mà chính anh tự nguyện bước vào thế giới diệu kỳ, nơi có một cô gái tóc ngắn, chân ngắn nhưng đáng để anh dành tình yêu, đáng để anh phải nâng niu, trân trọng cả cuộc đời.

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Để đàn ông không hả hê, khi xuống giường?

Đàn bà phải làm gì, để khi bước xuống giường rồi, họ vẫn thắng? Họ phải làm gì, để cái sự hả hê có phần khốn nạn kia, sẽ khiến đàn ông phát sặc?

Điều hả hê nhất của một thằng con trai không phải là lột sạch đồ của một đứa con gái và được thỏa mãn, mà chính là lúc bước xuống giường, đứa con gái đã trở thành đàn bà đó phải xem gã đàn ông như lẽ sống của cuộc đời mình.

Gần đây, người ta đặt “màng trinh” dưới ngòi bút nhiều quá! Cùng một motip lên án những thằng con trai được thỏa mãn rồi thì muốn rũ bỏ, chửi rủa những thằng đàn ông muốn làm lẽ sống của một đống đàn bà và thương hại, khóc thầm, thậm chí khóc toáng lên cho những đứa con gái đã trót trao thân, gửi mình.

Cũng đúng thôi, đàn ông hay con trai trong mắt thiên hạ thì (luôn) xấu xa, đàn bà thì (luôn) nhẹ dạ chứ nói gì đến những cô chưa được làm phụ nữ. Không phải tất cả đàn ông đều xấu, nhưng có không ít kẻ rất biết hả hê. Đàn ông được hả hê, vì họ biết ác. Đàn bà chưa biết ác, nên họ phải phục vụ cái sự hả hê đầy tàn nhẫn kia!

Đàn ông nghĩ, một đứa con gái mất trinh, sẽ suốt đời phải lạy lục họ - những kẻ lấy đi sự trong trắng kia - vì sợ bị vứt xó, nên họ hả hê. Đàn ông tự mãn, cũng vì họ không có màng trinh!

Để đàn ông không hả hê, khi xuống giường?

Mất vài cuộc hẹn hò, dăm ba câu hứa hẹn, thế là đàn ông tự nhận mình là thông minh, và kiếm được một đứa con gái cho mình thỏa mãn. Đàn ông cười, vì đứa con gái kiêu kì đến đâu, rồi cũng thành giá rẻ, sau khi xuống giường, và họ nghiễm nhiên trở thành vô giá!

Đàn bà yếu đuối, quằn quại một lần trên giường, cùng sự ra đi của vài ba giọt máu, đã nghĩ mình mất hết và tự nguyện trói luôn vào cuộc đời của thằng đàn ông kia, nên họ thua. Họ vừa mất, vừa thua. Đàn ông vừa được hả hê, vừa thắng.

Đàn bà làm đàn ông muốn lên giường cùng, nghĩa là họ đã thắng một nửa. Nhưng khi trên giường, đàn ông với miệng lưỡi của mình đã làm hòa nhanh chóng. Cuộc chiến thành ngang bằng. Và khi bước xuống giường, ôi thôi, đàn ông đã lật ngược tình thế từ lúc nào!

Đàn bà không chủ động giữ được mình, nghĩa là họ thua từ khi chưa bước vào trận. Họ thua sự tôn thờ của chính mình, thua đắng cay! Họ bị động từ lúc chiếc cúc áo đầu tiên bị cởi ra, cho đến lúc chiếc khuy cuối cùng được cài lại. Nếu không may, có khi, bạn còn phải tự cài, vì đàn ông, đang bận hả hê.

Vậy đàn bà phải làm gì, để khi bước xuống giường rồi, họ vẫn thắng? Họ phải làm gì, để cái sự hả hê có phần khốn nạn kia, sẽ khiến đàn ông phát sặc?

Tôi không khuyến khích bạn dễ dàng bán rẻ mình chỉ với những lời ngọt ngào ong bướm. Nhưng nếu bạn lỡ tin rồi, thì hãy tự mình ném kẻ xấu xa kia đi, trước khi bạn bị vứt xuống. Đàn ông tốt được bao nhiêu, khi đàn ông hả hê vì cái màng trinh kia, thì đầy rẫy?

Đàn bà vứt bỏ và ruồng rẫy mình, là đàn bà tự nhận thua. Nhưng đàn bà biết cái giá của mình, dù màng trinh đã rách, dũng cảm chối từ kẻ dẻo mồm nhưng không xứng đáng, là đàn bà thắng. Thắng hả hê!

Hãy yêu từ những điều giản dị...

Đôi khi là một vòng tay siết chặt an ủi, đôi khi là sự từ bỏ, đôi khi là chấp nhận chịu thiệt thòi, đôi khi hành động như một kẻ ngốc nghếch, đôi khi cố chấp một chút, kiên trì một chút...

Có người đã từng nói, điều dễ dàng nhất chúng ta có thể làm cho những người mà mình yêu thương, là tự vứt bỏ chính mình, sau đó mới nhận ra, tình yêu có thể khiến chúng ta làm được những việc tưởng chừng như không thể.

Chẳng cần phải ngày ngày ngược xuôi nghĩ cách làm gì để thể hiện tình yêu, và đôi khi chỉ cần hành động theo trái tim, là đủ. Nhưng nếu không vượt qua được cái tôi, thì sẽ rất khó để yêu thương theo đúng nghĩa.

Đôi khi là sự cảm thông chân thật, khi bằng lòng dang rộng cánh tay để làm chỗ dựa ấm áp cho người mà bạn yêu thương, bất kể lúc nào họ cần đến bạn. Để họ thấy rằng, ít nhất luôn có người đứng về phía họ vô điều kiện, để họ thấy rằng ít nhất cũng không đơn độc.

Đôi khi là sự bao dung ngọt ngào, khi bằng lòng chấp nhận những khiếm khuyết nhỏ nhặt, và biến nó trở thành nét đáng yêu để trân trọng. Để cho những người bạn yêu thương thấy rằng, cho dù họ có không hoàn hảo, cho dù họ có thua kém hơn người khác, cho dù họ có thể chẳng giỏi giang, nhưng họ vẫn có bạn, sẵn sàng yêu thương họ mà chẳng chấp nhặt hoặc để ý những khiếm khuyết ấy.

Đôi khi là sự chia sẻ gần gũi, khi bằng lòng trở thành nơi để người mà bạn yêu thương có thể san sẻ bớt gánh nặng hay là sự khổ đau. Để họ thấy rằng, bạn là nơi có thể luôn luôn tìm về, là chỗ dựa an toàn nhất có thể nhắm mắt ngơi nghỉ, là bến đỗ duy nhất có thể an tâm mà trao gửi tâm sự cũng như cảm thấy được bảo vệ.

Đôi khi là một vòng tay siết chặt an ủi, đôi khi là sự từ bỏ, đôi khi là chấp nhận chịu thiệt thòi, đôi khi hành động như một kẻ ngốc nghếch, đôi khi cố chấp một chút, kiên trì một chút.

Hãy yêu từ những điều giản dị...

Tất cả đều chẳng sao, vì yêu thương vốn dĩ chỉ cần bắt đầu từ những điều giản dị. Và những điều giản dị ấy còn có giá trị hơn rất nhiều lần những thứ xa hoa, phù phiếm, những món quà đắt giá nhưng được gửi đi với trái tim hời hợt.

Bạn đã từng yêu chưa? Bạn đã từng dốc lòng để làm cho người mình yêu được hạnh phúc chưa?

Vốn dĩ khi yêu một ai đó, điều quan trọng nhất là tấm lòng chân thành, và sự nhẫn nại lẫn quan tâm vô điều kiện. Chính vì vậy, bất kể tình yêu ấy có lớn cỡ nào, cũng chỉ cần xuất phát từ chính trái tim để biến thành những điều giản đơn, nhưng chân thành và ý nghĩa, thì đấy chính là món quà tuyệt vời nhất.

Những điều giản dị nhất, thanh khiết nhất, sẽ lưu giữ vào trong ký ức lâu nhất. Để sau mọi biến cố lẫn thử thách, vẫn còn đọng lại như cuốn nhật ký được lưu giữ cẩn thận, để một ngày nào đó nhớ lại, bỗng thấy hiện lên cả một mảng hồi ức tươi đẹp, mà hồi ức tươi đẹp ấy, chẳng có thể mua được bằng bất cứ thứ gì. Biết cách yêu giản dị, nghĩa là chọn cho mình cách thức nguyên thủy nhất để khởi động trái tim.

Đừng sợ yêu giản dị là biến tình yêu của bạn trở nên thấp kém, cũng đừng lo cách bày tỏ đơn điệu sẽ không thể hiện hết được tâm ý của bạn. Hãy cứ làm tất cả những gì nảy ra bất chợt từ trái tim, bạn sẽ thấy, hóa ra để yêu thương một ai đó, chẳng hề khó khăn chút nào.

Chầm chậm thôi để thể hiện cho những người bạn đặt ở vị trí đặc biệt trong tim, thấy rằng, bạn yêu thương họ biết nhường nào, bạn trân trọng và luôn hy vọng khiến họ được hạnh phúc như thế nào. Bất kể có xảy ra chuyện gì, những người dành tình cảm chân thành cho nhau, sẽ mãi ở bên nhau.

Bạn biết đấy, chỉ những người biết chờ đợi, biết yêu thương, mới có thể dễ dàng nhận ra tình yêu khi nó đang đến gần.

Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau?

Anh không có thời gian cho một câu chỉ dài ba chữ. Em gom hết muộn phiền để quên mất mình phải nói yêu anh…

Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau?

Cũng đã đến lúc…

Em không còn buồn khi lâu lắm rồi anh không nói yêu em…

Không còn chạnh lòng khi hàng loạt mẩu tin em luôn là người kết thúc…

Không còn xót cho những buổi hẹn hò thưa dần rồi vắng hẳn…

Không còn đau cho những thói quen yêu thương đã thành thủ tục phải trao và thành nghĩa vụ phải làm.

Anh bận, còn em lại có quá nhiều thì giờ để nghĩ những chuyện vẩn vơ.

Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau?

Em hiểu, tình yêu không còn là câu chuyện em từng mơ. Ta yêu nhau, nhưng mỗi người một khác. Tình yêu của anh lý trí, rõ ràng và lạnh ngắt! Em không là gì, ngoài là một trong vô vàn những cái tất cả của anh.

Em có cần nhiều đâu, có muốn quá nhiều đâu? Nhưng ai hiểu, ai hay rồi ai cho, ai đáp?

Một bàn tay biết nắm, một bờ vai cúi thấp… Một người biết lấp đi nỗi buồn và vuốt ve xoa dịu hết những tủi thân…

Một người biết thế nào là an yên, một người biết chút ít ngọt ngào để thêm vào những ngày nắng nhạt…

Một người biết thế nào là yên lặng, biết thế nào là một cái ôm để người khác không gợn lòng…

Một người không biết cách phủ nhận em!

Anh mặc định với mình rằng chỉ cần yêu em. Còn em, loay hoay trong tình yêu kia không một lần thấy hòa hợp! Mỏi mệt chất chồng, cô đơn và hoang mang. Tình yêu chết yểu, em không đổ lỗi cho ai!

Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau? Mà nói làm gì nữa khi thực tâm chẳng muốn…

Anh không có thời gian cho một câu chỉ dài ba chữ. Em gom hết muộn phiền để quên mất mình phải nói yêu anh…

Nhòa nhạt mất rồi, những thứ không còn dành cho nhau. Rồi anh sẽ rời đi, và em đủ can đảm để biến mất!

Đến lúc đó, liệu có còn tiếc một câu nói yêu nhau…

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Hãy tự nhắc mình

Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa, không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.

Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký... Hãy tập quen dần với bản thân mình.

Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống.

Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

Hãy tự nhắc mình

Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút, có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn.

Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình “You're the best” và giữ vững niềm tin.

Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.


Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói... những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

Không nên quá quan trọng hóa một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress... đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời...

Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi Hàn Quốc nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều không vui.

Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng không phải là việc quá tệ đâu.

Hãy yêu thương và trao yêu thương cho những người thực sự xứng đáng nhé!

Vì chúng ta là con gái!

Chúng ta đẹp, chúng ta có quyền, vì chúng ta là con gái...

Tôi đọc được ở đâu đó rằng, chỉ 4% phụ nữ trên thế giới này tự tin rằng mình xinh đẹp.

Vâng, 4%, có nghĩa là, 96% còn lại, biết đâu đấy, có cả những minh tinh màn bạc, những siêu mẫu lừng danh, và những cô gái xinh đẹp khác nữa trên Trái Đất này cho rằng mình xấu xí. Chúng ta luôn nghĩ mình không đẹp. Vì chúng ta là con gái.

Ở một khía cạnh khác, khi viết những dòng này, tôi cũng nghĩ rằng mình không đẹp. Soi vào gương, trong 5 giây ngắn ngủi, tôi có thể chỉ cho bạn xem 10 điểm không hoàn hảo trên khuôn mặt, nhưng bắt tôi chỉ ra 10 điểm đáng yêu của mình, tôi e rằng rất khó đấy.

Đẹp lên nhờ quần áo, nhờ kiểu tóc, nhờ cách trang điểm, đó là câu chuyện đẹp muôn thuở tôi không muốn bàn đến. Tôi chỉ đang cố gắng tìm ra tại sao khi yêu, tôi đẹp hơn. Khi tôi hạnh phúc và vui sướng, tôi rạng rỡ hơn.

Khi tôi lạc quan, tôi thấy một cô gái yêu kiều trong gương.

Cuối cùng, tôi cũng tìm ra đáp án: đó là vẻ đẹp bên trong, là thần thái của tôi, mà cũng là của hàng ngàn cô gái trên thế giới này.

Vậy đấy, bạn đẹp, bạn có quyền, hỡi các cô gái.

Bạn đẹp, bạn có quyền cười tươi, có quyền diện một bộ trang phục yêu thích xuống phố (mà trước đây vì một lý do ngớ ngẩn nào đó, bạn cho rằng mình không thể nào đủ đẹp để mặc bộ quần áo đó).

Bạn đẹp, bạn có quyền tự tin, làm những công việc mà bạn say mê, dù là những công việc to lớn như giải cứu thế giới, hoặc là tổng thống điều hành một đất nước, hay là những việc nhỏ xinh như làm cupcakes xinh xắn, vài ly sinh tố đúng vị trong gian bếp quen thuộc.

Vì chúng ta là con gái!

Bạn đẹp, bạn có quyền chứng tỏ bản thân, được thương yêu và học cách yêu thương. Này, đừng nói với tôi nụ cười đáng yêu của những cô bé cậu bé khi được bạn trao quà trong một chuyến từ thiện, không làm bạn cảm thấy yêu đời hơn đấy nhé! Này, đừng nói với tôi bạn thấy những cô gái say đắm và hết mình trong tình yêu thật xấu xí. Tôi lúc nào cũng thấy một bông hồng bừng nở trong trái tim họ, và họ xinh đẹp y hệt như những bông hồng đẫm sương mai ấy.

Tôi có người bạn đam mê chụp ảnh. Tôi luôn thắc mắc tại sao cậu ấy luôn chụp đẹp như vậy. Cậu ấy cười, bảo vì mẫu của cậu ấy đẹp. Nói thật là lúc đầu, nhìn họ ngoài đời, họ không đẹp như trong ảnh của cậu ấy. Nhưng khi ngắm kỹ những bức ảnh ấy, tôi thấy họ đẹp thật đúng điệu, không cần chỉnh sửa, không cần phấn son, họ đẹp vì họ là họ mà thôi.

Ở bức ảnh này, tôi bắt được nụ cười trong veo như tinh khôi sương sớm. Ở bức ảnh kia, một cô gái vô tư say sưa bên cây đàn guitar làm trái tim tôi khẽ loạn nhịp.

Ở một bức ảnh khác, một cô bé mới lớn ngượng ngùng né ống kính của máy ảnh. Bạn tôi bảo rằng những cô gái ấy đều quá ư đẹp, bừng lên sức sống và làm bừng sáng cả khung hình của cậu ấy. Thật tuyệt, vì chúng ta luôn đẹp theo một cách hấp dẫn tự nhiên khó cưỡng nào đó.

Tôi mỉm cười. Thoa nhẹ lại chút son đỏ, với lấy chiếc túi xách thổ cẩm, cột cao mái tóc xoăn lòa xòa, xỏ chân vào đôi giày búp bê đen trắng cổ điển, tôi bước xuống phố xinh. Nắng đã lên, tràn lên khuôn mặt và làm ửng hồng đôi gò má.

Ừ đấy, tôi đẹp, tôi có quyền!

Bạn đẹp, bạn có quyền!

Chúng ta đẹp, chúng ta có quyền, vì chúng ta là con gái...

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Hay là, mình chia tay!

Không phải quan tâm chính là điều nhỏ nhặt nhất để cấu thành cái danh từ mà người ta vẫn gọi là yêu thương hay sao? Vậy mà vì lẽ gì mà em tìm hoài tìm mãi, góp chỗ này, nhặt chỗ kia, vẫn chẳng thấy một chút từ anh?

Không phải chia sẻ chính là điều giản đơn nhất như một quy tắc bất thành văn để duy trì mối quan hệ tình cảm hay sao? Vậy mà vì lẽ gì mà em năm bảy lượt tìm đến chỗ dựa là anh, vẫn chẳng được anh mở rộng tay bao bọc một chút nào?

Anh ơi, trái tim anh làm bằng gì thế?

Đã trăm lần em hỏi câu này, để rồi tự mình vẫy vùng tìm đáp án cho câu hỏi chúng ta có đang yêu nhau? Rốt cuộc thì tại sao cứ phải duy trì một mối quan hệ tình cảm mà một bên nóng, một bên lạnh để rồi cứ cho em hy vọng rồi lại phũ phàng dập tắt hết chúng đi?

Hay là, mình chia tay!

Em nên chia tay anh ư? Bởi lẽ em sắp không chịu nổi một mối tình mà cứ luôn phải gánh gồng hiện thực để bảo toàn cho nó không bị vỡ vụn theo cảm xúc của chính em. Hay là chúng ta chia tay nhỉ?

Dẫu rằng em còn nhùng nhằng không thể tự quyết, dẫu rằng em còn chưa biết mình sẽ vượt qua mọi chuyện để lãng quên anh như thế nào, dẫu rằng em còn luyến tiếc nhiều và yêu anh thật nhiều. Nhưng, cho dù có vậy thì vẫn là chia tay thôi anh.

Người ta không thể mãi dành tình cảm của mình cho một bóng lưng chẳng bao giờ ngoảnh lại, người ta không thể mãi dành tình cảm của mình cho một mối quan hệ chỉ đơn thuần là mũi tên một chiều, người ta không thể mãi dành tình cảm cho một người chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trân trọng đúng mực tình cảm ấy.


Dù cho có yêu thương đến mấy thì em cũng mệt mỏi lắm rồi, cũng vẫn là kết thúc thôi anh!


Vì anh biết đấy, mặc dù không có anh, em vẫn sẽ sống tốt. Em sẽ không thể chết, em vẫn sẽ tiếp tục đeo đuổi những mục tiêu của mình. Em sẽ làm những việc mà khi yêu anh không thể làm, nuông chiều bản thân thêm một chút mà không cần phải nghĩ đến cảm nhận của anh.

Vì anh biết đấy, mặc dù không có anh, em vẫn sẽ không cô độc. Em sẽ không thể cứ mãi đau lòng, cứ mãi trốn vào một góc nhỏ của riêng em để khóc. Em sẽ chạy ra ngoài thế giới để mọi vết thương được ánh mặt trời chữa lành, để không còn bị nắng gắt vỡ vụn hoặc lạnh lẽo đóng băng. Em sẽ bắt đầu tập sống hướng đến những người khác, sẽ bắt đầu cảm nhận những tình yêu thật sự.

Vì anh biết đấy, mặc dù không có anh, em vẫn cứ là em. Chỉ là sau đó em sẽ trưởng thành hơn, chỉ là sau đó em sẽ tự tìm kiếm hạnh phúc thật sự xứng đáng với mình.

Chia tay dường như cũng chẳng phải là một điều gì quá khó khăn như em vẫn tưởng, chia tay dường như cũng chỉ là cuộc phẫu thuật cắt bỏ một đoạn thói quen hình thành trong ký ức, tập cách từ bỏ những thứ không phải của mình. Chia tay để đau thương không còn kéo dài, chia tay để không phải ngày ngày chờ đợi một chút tình cảm ban phát từ anh. Mặc dù cuộc phẫu thuật ấy phải cần nhiều thời gian để bình phục, và có thể nó sẽ để lại những vết sẹo khó nhìn, nhưng em sẽ vượt qua thôi. Bởi nào có ai gục ngã trước quá trình trị liệu bao giờ?

Mỗi một cô gái hạnh phúc trong tình yêu đều sẽ có cảm giác mình được trân trọng, còn em không thể sống mãi trong cái thế giới nói một cách tàn khốc thì chỉ cảm nhận thấy mình rẻ rúng, tội nghiệp và không được yêu thương.

Tại sao em cứ phải cố chấp giữ lấy anh, một người em còn chẳng biết là có yêu em không, một người còn chẳng thể cho em một chút cảm giác an toàn?

Chúng ta chia tay thôi, để không còn trói chặt nhau trong một mối quan hệ một bên không tự nguyện, để không còn thấy ngột ngạt và mệt mỏi, để không còn phải đeo đuổi những thứ chẳng phải của mình nữa.

Vậy là, trong một số trường hợp thì chia tay đâu phải là một cách tiêu cực lắm đâu?

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã 'mất' !

Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Dù cuộc đời này có đẩy bạn đi đến đâu, dù số mệnh có cướp đi của bạn bất cứ thứ gì và ông trời có đưa người bạn thương yêu đứng bên người khác đi chăng nữa, thì cũng đừng hét lên cho cả thế giới biết “tôi không còn gì!”. Người không còn gì, chính là người không biết những gì mình có, dù bạn đã trắng tay!

Bởi có một thứ luôn luôn tồn tại, đó chính là bản thân ta, và mãi mãi nằm trong quyền sở hữu của chính ta, chẳng ai có quyền tranh cướp.

Bạn chỉ “mất”, khi bạn nghĩ mình không “được”. Và bạn sẽ luôn “được”, nếu bạn nghĩ mình vẫn còn.

Thực ra, cuộc đời vốn chỉ là một trò đùa trớ trêu đánh vào cảm giác. Bạn ngắm nhìn xung quanh bằng mắt, nhưng sẽ nhận thức bằng cái đầu và cảm nhận bằng trái tim. Đừng dễ dãi làm nhòe ánh mắt mình bằng một vài giây phút xốc nổi của con tim, mà đầu độc lý trí mình bằng những điều không tích cực.

Thôi nào, đừng để cái đầu xoay theo vòng tuần hoàn của trái tim nữa! Hãy làm điều ngược lại. Bạn sẽ không thua đâu.

Kẻ thắng cuộc, là người biết dùng một đôi mắt để quan sát bằng nhiều ánh nhìn, rồi khéo léo điều tiết được nhịp tim và nhịp não đồ. Kẻ mạnh, có thể không phải lúc nào cũng “được”, nhưng họ biết mình không bao giờ “mất”. Họ có năng lực biến những thứ không còn thành vũ khí!

Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã 'mất' !

Còn kẻ thua, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”, và không biết mình đang có những gì. Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Cuộc đời quẩn quanh, đôi khi muốn chọc ghẹo bạn đôi chút. Có những lúc, bạn cần tỉnh táo để biết mình “được” hay “mất”. Bởi ranh giới giữa hai điều này, thực ra chỉ cách nhau một cái tâm thật vững, nhưng có mấy ai hiểu ra. Cũng vì lẽ đó, mà khối kẻ vung vãi bi quan cho những điều chẳng đáng.

Khi bản thân không biết rõ về những thứ mình đang có, thì họ cũng đã đánh mất rất nhiều. Còn tìm ở đâu, trách ai và oán than điều gì? Khi có không lo giữ, mất lại xoắn xuýt đi tìm!

Khi bản thân ỷ lại vào những gì mình “được”, mà lãng quên về tiên đề “chẳng có gì là mãi mãi”, thì họ cũng là một con người đáng thương, dù có thể họ thắng. Bởi không có, sẽ không đau như việc có mà để rơi! Mà có ai cướp đâu, chỉ vì mình tự tin rằng bàn tay mình có thể nắm chặt mọi thứ!

Bạn “được”, thì bạn cũng có thể “mất”. Bạn “mất”, thì vẫn có thể đi tìm. Nên, đừng quá tin tưởng vào bàn tay đủ mạnh để giữ, và cũng đừng tin quá vào ánh mắt đủ sáng để đi tìm! “Được” – “mất”, “có” – “không”, trò chơi này, thắng hay thua là do bạn quyết!

Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

"Tay trong tay là tình còn ấm

Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu..."


Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?

Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …

Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài.

Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…

Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.

Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.

Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …

Gửi em, cô dâu tương lai

Khi bước vào những ngày đầu của chuyện tình yêu chúng mình, anh đã nghĩ rồi một lúc nào đó, chuyện tình này sẽ kết thúc...

Khi bắt đầu yêu em đậm sâu, anh chợt nhận ra, có thể, chuyện tình chúng mình sẽ kết thúc em ạ…

Bằng một đám cưới, có được không em?

Anh yêu em, cô gái nhỏ nhưng ý chí không nhỏ. Anh yêu cách em luôn mạnh mẽ đối diện mọi việc, anh yêu cách em nhìn mọi việc bằng một trái tim ấm áp và ánh mắt hướng dương.

Anh yêu em, cô gái có đôi mắt cười, mà chỉ cần nhìn thấy, anh có thể quên hết mệt nhọc và phiền muộn.

Anh yêu em, cô gái khéo tay đảm đang, hay làm những món quà nho nhỏ xinh xinh cho anh, hay gói rất khéo những tình cảm yêu thương đến cho anh

Anh yêu em, cô bé đa sầu đa cảm, dễ khóc mà cũng dễ cười, dễ động lòng nhưng cũng rất cương quyết trước mọi khó khăn

Anh yêu em, cách em bé nhỏ trong vòng tay anh, cách em thì thầm ba từ quen thuộc nhưng không bao giờ nhàm chán vào tai anh, cách em cười vui trước những trò đùa ngốc nghếch của anh

Anh yêu em, yêu nét chữ tròn trịa đẹp đẽ trau chuốt trong mỗi tấm thiệp, yêu giọng em đáng yêu tươi vui qua điện thoại, yêu gương mặt em rạng ngời hạnh phúc…

Anh yêu em, chỉ bởi vì em là chính em, chỉ bởi vì em là người con gái không thể thay thế trong trái tim anh, chỉ bởi vì nếu thiếu em, anh không tin trái tim mình có thể rung động thêm một lần nữa.

Này cô bé, đừng giấu nỗi buồn trong lòng, cứ mở lòng và dựa đầu vào vai anh thì thầm, em nhé!

Này cô bé, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ quá mức, vì mỗi người con gái sinh ra, luôn có một chàng trai đứng sau để bảo vệ, em yêu?

Này cô bé, đừng ương bướng nghịch ngợm đến lạnh lùng, đừng phụ thuộc yếu mềm vào bất cứ ai, hãy cứ là em, dịu dàng đúng lúc, mạnh mẽ khi cần, cô gái của anh.

Này cô bé, hãy để anh che chở cho em suốt đời, được không em…

“Ngày cưới của anh và em vẫn mong chờ

có hoa đính trên áo anh dưới mây trời thiên thanh.

Ngày cưới, là khi ta từ giã những giận hờn vu vơ

khi tình yêu đã lớn đã không còn ngây thơ

và ta biết đó những kỉ niệm mộng mơ…”


Gửi em, cô dâu tương lai

Để anh được nhẹ nhàng chạm đôi tay bé nhỏ mềm mại của em, để anh được trao cho em chiếc nhẫn mà anh đã chọn, cho người con gái của đời anh.

Để anh được ôm em nồng nàn, để anh được cùng em rót những ly rượu mừng vui, để anh và em được chúc phúc bởi những người thân yêu

Để anh được ngắm em đẹp xinh trong bộ váy trắng muốt bồng bềnh như nàng công chúa cổ tích, tay cầm bó hoa duyên phận chúng mình. Để anh được làm chú rể , đi cùng em con đường đến cuối cuộc đời…

Để vào một sáng thanh bình, khi trên đầu chúng ta đã điểm hai màu tóc, anh và em lại cùng nhau lật giở lại những trang truyện hay, những cuốn phim cũ, những nhân vật tình yêu bất hủ, của Titanic, của The Notebook, có được không em của anh.

Anh không hứa hẹn, không thề thốt, anh chỉ có những lời khẳng định, rằng anh sẽ luôn yêu em, bằng tất cả tấm lòng, bằng tất cả những gì anh có.

“Ngày cưới ngày ta nguyện ước chung một tương lai

Ngày ta mong ước riêng dành cho ai

Ngày ta sẽ về bên nhau mãi mãi”


Anh có ước mong sẽ cùng nhau khám phá cuộc sống này, đi đến nhiều nơi hơn, ngắm bình minh trên biển, cùng nhau leo núi, cùng nhau đi trên một chuyến tàu hỏa hay một chuyến máy bay, vi vu đến những miền đất xa lạ mà vô cùng quyến rũ. Chẳng qua vì chúng ta còn trẻ lắm mà. Vì anh cần em. Em cần anh. Chúng ta cần nhau.

“Ngày cưới, để ta ngắm xem đời còn thêng thang

Để ta vun đắp mối tình trong sáng

Ta không quên mang tình theo năm tháng”


Gửi em, cô dâu tương lai của anh. Yêu em. Mãi mãi.